Diễn Đàn Thương mại
Wellcome Forum Thuongmailaw.com
Diễn đàn Sinh viên Luật Thương mại
Trường Đại học Luật Hồ Chí Minh
Khuyến cáo nên dùng trình duyệt Mozilla Firefox 1280x840
Vấn đề Bản Quyền được thuongmailaw.com tôn trọng
Để Xem được bài viết vui lòng Đăng nhập hoặc Đăng kí
Mọi góp ý xin gởi vào Email:
vipclub_toan@yahoo.com
---------------------------------------------------------------------
BQT-Lee
Top posters
leeGROUP (520)
 
nguyenhung (82)
 
bé Út (44)
 
LuXuBu (10)
 
tuquynh (8)
 
Huyen Ga (8)
 
tik (7)
 
mr ! hung (7)
 
Shin262 (6)
 
buoi (5)
 

Keywords

sinh  quoc  doanh  nhan  kinh  trường  luan  phap  slide  hiểm  nghiep  cuong  huong  hinh  nuoc  lich  lieu  công  luat  hàng  giang  thương  ngan  viet  dong  giao  

RSS feeds


Yahoo! 
MSN 
AOL 
Netvibes 
Bloglines 


Social bookmarking

Social bookmarking Digg  Social bookmarking Delicious  Social bookmarking Reddit  Social bookmarking Stumbleupon  Social bookmarking Slashdot  Social bookmarking Furl  Social bookmarking Yahoo  Social bookmarking Google  Social bookmarking Blinklist  Social bookmarking Blogmarks  Social bookmarking Technorati  

Bookmark and share the address of TMK33A on your social bookmarking website

Bookmark and share the address of Diễn Đàn Thương mại on your social bookmarking website

Your ad here !
Affiliates
free forum

Lịch Xem TV
Từ điển Việt Anh
Dictionary:
Enter word:
© lee 2010-Soft download

Poll

Làm áo Diễn đàn Thuongmailaw.com

 
 
 
 
 
 

Xem kết quả

PTC
Link liên kết
Kiếm Tiền Online Việc Làm Online Kiếm Tiền Trên Mạng Make Money Online
quang cao
Thông tin việc làm,tuyển dụng
Quảng Cáo liên kết
Liên kết LOGO


ĐIỀU GIẢN DỊ BIẾT CƯỜI

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

ĐIỀU GIẢN DỊ BIẾT CƯỜI

Bài gửi by tikkhung on Sat Jul 17, 2010 12:38 pm

BẠN ĐÃ BAO GIỜ NGHĨ VỀ GIÁ TRỊ MỘT TÌNH BẠN





Ở ngôi làng kia có một chú bé tuổi độ mười sáu. Chú là
một chú bé thông minh, tốt bụng, có những suy nghĩ khá sâu sắc so với
lứa tuổi của chú.
Thế nhưng, chú lại thiếu lòng tin và hay buồn rầu, chú
luôn cảm thấy mình thiếu bạn...

Một ngày kia, như thường lệ, chú lại cảm thấy buồn
chán và không có chuyện gì làm, chú lang thang một mình dọc theo bờ
biển, lẩm bẩm tự than với mình:

-Chán quá đi...Ta buồn chẳng
hiểu vì sao ta buồn? Chẳng có ai hiểu ta! Chẳng có ai làm bạn với ta và
thật sự coi ta là bạn...!!!

Vô tình chú giẫm phải vật gì đó dưới
chân. Cuối xuống xem, chú thấy đó là một con sò nhỏ có lớp vỏ rất đẹp
với nhiều màu sắc. Chú thờ ơ bỏ nó vào túi dự định đem về nhà chơi và
định đi tiếp. Thình lình, con sò bỗng cất tiếng nói:

-Bạn
ơi...Hãy thả tôi về với biển...Hãy giúp tôi trở về với nơi sinh ra
mình...Có thể tôi không có gì để tặng lại bạn, nhưng tôi sẽ cho bạn một
lời khuyên...!!!

Cậu bé vừa ngạc nhiên, vừa sợ hãi, lại vừa
thích thú. Nhìn con sò, cậu nói:

-Được thôi, ta sẽ thả bạn về
với biển, nhưng...hãy cho ta một lời khuyện trước đi...Ta đang buồn chán
vì không có bạn bè đây!

Con sò cất tiếng trả lời bằng một giọng
nói chậm rãi, nhẹ nhàng:

-Bạn hãy nhìn những hạt cát dưới chân
bạn và nắm một nắm cát đầy đi. Bạn biết không, nắm cát trong lòng bàn
tay của bạn cũng giống như bạn bè của bạn vậy. Những hạt cát quá xa lòng
bàn tay bạn sẽ theo kẻ hở giữa những ngón tay bạn mà rơi ra ngoài. Nếu
bạn càng siết chặt bàn tay thì chúng càng rơi ra nhiều hơn. Chỉ có những
hạt cát nằm giữa lòng bàn tay bạn, được giữ chặt trong đó mới còn lại
mà thôi. Đó chính là những người bạn thân thiết mà chúng ta thật sự cần,
những người bạn này sẽ ở lại với ta dù bất cứ chuyện gì xảy ra. Nhưng,
bạn thấy đó, những hạt cát này rất ít và dễ dàng rơi ra nếu ta không
biết giữ gìn. Hãy đem chúng về và ngâm trong những vỉ màu đẹp nhất. Hãy
giữ gìn và nâng niu chúng bằng tình cảm của mình. Chúng sẽ ở bên cạnh
bạn và không rời xa đâu. Tôi chỉ có thể khuyên bạn như vậy thôi...

Chú

bé im lặng, thả con sò về lại với lòng biển xanh bao la mà không nói
lời nào...Chú còn mải suy nghĩ về những điều con sò nhỏ nói...


HÃY TRÂN TRỌNG TÌNH BẠN
CỦA BẠN, ĐỪNG ĐỂ HỌ BƯỚC RA KHỎI THẾ GIỚI CỦA BẠN...

TÔI ĐÃ NHẬN RA ĐƯỢC
ĐIỀU ĐÓ
....CẢM ƠN CUỘC SỐNG





HAVE YOU EVER

Sometimes it's wrong to walk away, though you think
it's over
Knowing there's so much more to say
Suddenly the
moment's gone
And all your dreams are upside down
And you just
wanna change the way the world goes round

Tell me, have you ever
loved and lost somebody
Wished there was a chance to say I'm sorry
Can't
you see, that's the way I feel about you and me, Baby
Have you ever
felt your heart was breaking
Lookin down the road you should be
taking
I should know, cos I loved and lost the day I let you go

Can't
help but think that this is wrong, we should be together
Back in
your arms where I belong
Now I've finally realised it was forever
that I've found
I'd give it all to change the way the world goes
round

Tell me, have you ever loved and lost somebody
Wished
there was a chance to say I'm sorry
Can't you see, that's the way I
feel about you and me, Baby
Have you ever felt your heart was
breaking
Lookin down the road you should be taking
I should know,
cos I loved and lost the day I let you go

I really wanna hear you
say that you know just how it feels
To have it all and let it slip
away, can't you see
Even though the moment's gone, I'm still holding
on somehow
Wishing I could change the way the world goes round

Tell
me, have you ever loved and lost somebody
Wished there was a chance
to say I'm sorry (I'm sorry)
Can't you see, (ohhh) that's the way I
feel about you and me, Baby
Have you ever felt your heart was
breaking
Lookin down the road you should be taking
I should know,
(I should know) cos I loved and lost the day I let
Yes I loved and
lost the day I let
Yes I loved and lost the day I let you go

tikkhung
Thành viên đặc biệt
Thành viên đặc biệt

Posts : 5
Join date : 17/07/2010

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: ĐIỀU GIẢN DỊ BIẾT CƯỜI

Bài gửi by nguyenhung on Sat Jul 17, 2010 9:08 pm

cái này hay đấy bà con ! một lời khuyên rất hữu ích đấy ! tình bạn sẽ là cái theo ta suốt cuộc đời, không thể tồn tại nếu không có tình bạn !

nguyenhung
MOD CLUB
MOD CLUB

Posts : 82
Join date : 08/03/2010
Age : 26
Đến từ : Gia lai

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: ĐIỀU GIẢN DỊ BIẾT CƯỜI

Bài gửi by tikkhung on Sat Jul 17, 2010 9:38 pm

ĐIỀU GIẢN DỊ BIẾT CƯỜI.
CÓ NHỮNG KỈ NIỆM ĐÃ LÀ QUÁ KHỨ, NHƯNG MỖI LẦN NHẮC LẠI TA VẪN KHÔNG KHỎI BỒI HỒI.....chỉ là những kỉ niệm của tuổi thơ......

Thương lắm tuổi thơ tôi:
Gánh chè đầu hẻm
Ngày còn bé, chè ngọt với lũ trẻ con trong xóm là
một thứ xa xỉ. Món chè ngày ấy không như bây giờ, nhất là chè đậu ván,
thứ tôi mê nhất.
Gọi là chè đậu ván cho sang, chứ thật ra cái chén khi
ấy chỉ đặc sệt bột năng ngọt lịm với vài hạt đậu be bé, phủ bên trên là
một ít nước dừa, trắng và thơm nức mũi, chỉ thế là quá đủ làm lũ nhóc
con “say lòng”.
Một tuần tôi trông đợi đến mỗi ngày thứ ba để mẹ cho
tiền ăn một chén chè đậu. Ôi chao, cả tuần chỉ có một “khoảnh khắc” duy
nhất để “vênh váo” cho đám thằng Quậy, thằng Cu Đen… mắt tròn mắt dẹt.
Chắp hai tay sau lưng, gọi hàng chè ghé trước cửa nhà, nuốt ừng ực nước
miếng, tôi lấy sức bình sinh, nói sao cho thật oai vệ: “Bán cho con một
chén đậu ván”.
Mỗi tuần chỉ có một chén chè, nên bằng mọi giá tôi phải
ăn thật chậm, thật lâu, thật từ tốn…
Muỗng đầu tiên, tôi cảm nhận vị bùi bùi của miếng đậu
đang tan trong miệng, vừa ngọt, vừa thơm dịu nhẹ nhàng. Muỗng thứ hai,
đậu ván cùng với lớp bột năng đặc quánh trong miệng, hòa thành một món
ngon mà thằng bé chần chừ không dám nuốt ngay, cố tình giữ lâu hơn để
thưởng thức. Muỗng thứ ba, thứ nước dừa thơm lừng kia tan nhẹ trên đầu
lưỡi, ngọt ngào đến ngây người. Bốn tuổi, tôi chắc như bắp một chân lý:
“Ăn chè phải có nghệ thuật”.
Chả biết chân lý đó có tồn tại lâu hay không, chỉ biết
là sau 5 chén chè - 5 tuần, cái tính thèm thuồng của thằng nhóc như tôi
lại dâng cao. Khó mà kềm lòng khi ngày nào cô hàng chè cũng gánh ngang,
rao vang thứ âm thanh quen thuộc đó.
Ngặt nỗi, nhà không mấy khá giả, thằng nhóc rất ý thức
nên không dám xin tiền mẹ mua chè. Dạo ấy tôi rất không ưa, nói thẳng ra
là ghét, một thằng công tử nhà giàu cách nhà tôi hai căn. Hắn ung dung,
cũng hai tay chắp ra gọi hàng chè và ăn liền một mạch hai chén.
Ăn xong, hắn đứng lên, trả chén rồi nói oang oang:
- Bữa nay nợ nhe cô, lần tới trả luôn!
Cô hàng chè cười tươi, cất chén rồi bước đi. Quá thèm
chè, tôi bấm bụng làm liều một phen. Thế là hôm sau, lấy hết can đảm,
tôi lén mẹ gọi cô hàng chè ghé vào. Vẫn món chè đậu ván đó, nhưng để
chắc ăn, tôi mua chén nhỏ. Ăn ít ít từng muỗng một, thoắt cái chén
chè hết nhẵn. Đứng lên trả chén, tôi nói thật chậm, thật tỉnh câu “thần
chú” tập luyện mấy ngày liền:
- Bữa nay con nợ nhe cô, lần tới…
Chưa kịp nói hết câu, cô hàng chè ngọt ngào dịu dàng
thường ngày bỗng dưng khác hẳn. Cô lấy tay xách tai tôi lên, giọng oang
oang cho cả xóm cùng nghe. Xấu hổ trước cái nhìn của mọi người, cảm giác
mình đang mang bản án “thằng bé ăn quịt”, nhưng tôi vẫn lẩm bẩm khó
hiểu: “Mình có làm gì sai đâu, thằng nhà giàu kia nói y chang mà... Kỳ
cục thật".
Dĩ nhiên là mẹ tôi xuất hiện, trả giúp tiền chén chè.
Tôi vào nhà, rón rén ngoan ngoãn như một con mèo con. Khỏi phải nói cũng
biết là mẹ tôi giận đến nhường nào và cũng buồn lòng nữa. Mẹ dặn một
câu:
- Nhà mình có khó khăn, có nghèo tới đâu thì con cũng
đừng bao giờ thiếu nợ ai bất cứ món gì, dù là một chén chè.
Và sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi ngạc nhiên khi thấy mẹ để
sẵn một chén chè “hảo hạng” trên bàn.
***
Tôi bây giờ đã lớn, bạn bè thường rủ đi ăn chè Thái,
chè Mỹ, hàng quán sang trọng, nhưng có lẽ không đâu tôi có thể tìm lại
chén chè đậu ván bé bé trong con hẻm tuổi thơ ngày ấy, nơi tôi có thể
sung sướng với từng muỗng chè… Và nơi đó là nơi tôi nghe bên tai thật
rõ, thật hiền lời dạy của mẹ ngày nào.
Bị cô hàng chè nhéo tai, bị mẹ mắng, ấm ức suốt buổi,
có cả ganh tị, tủi thân khi nhìn cậu bé hàng xóm, thế nhưng “chân lý chè
đậu” đã hoàn thiện, và giờ tôi thầm mừng khi cô hàng chè không cho tôi
ăn thiếu, dù là một chén.

CÓ NHỮNG LÚC NGHÈO KHỔ, NHỮNG BÀI HỌC SẼ THEO TA ĐI SUỐT CUỘC ĐỜI, GIỐNG NHƯ CÂU CHUYỆN VỀ MỘT GÁNH CHÈ TUỔI THƠ,CÒN BẠN...BẠN ĐÃ BAO GIỜ NGHĨ VÈ NHỮNG KỈ NIỆM...................

tikkhung
Thành viên đặc biệt
Thành viên đặc biệt

Posts : 5
Join date : 17/07/2010

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: ĐIỀU GIẢN DỊ BIẾT CƯỜI

Bài gửi by tikkhung on Sun Jul 18, 2010 7:49 am

ĐIỀU GIẢN DỊ BIẾT CƯỜI

Để mỗi phút giây đều quý như vàng
- Nếu đang sống bên gia đình, hãy tranh thủ chia sẻ
trách nhiệm công việc và thể hiện sự yêu thương với những người thân
yêu… kẻo khi phải sống xa nhà, bạn sẽ hối tiếc lắm đấy!
- Bạn là sinh viên và quê bạn không mấy xa nơi học? Hãy
tranh thủ sắp xếp thời gian để về với gia đình, kẻo mai này công việc
sẽ cuốn bạn theo dòng xoáy của nó.
- Nếu bạn hoàn toàn có thể làm tất cả công việc trong
một ngày, hãy tranh thủ làm và đừng để sang ngày hôm sau vì thời gian
quả là vàng bạn ạ!
- Nếu bạn bắt buộc phải chờ đợi việc gì hoặc chờ đợi ai
đó, hãy mang theo một quyển sách và tranh thủ đọc, bạn sẽ thấy thời
gian không bị lãng phí vô ích.
- Cuộc sống tuy tất bật nhưng chắc chắn sẽ có những
giây phút hiếm hoi để bạn được thư giãn, hãy tranh thủ hít thở thật sâu
và tận hưởng vẻ đẹp của thiên nhiên, của cuộc sống.
- Hãy tranh thủ ủi thêm một chiếc áo nữa khi bàn ủi mới
tắt vẵn còn độ nóng.
- Nếu bạn định chạy xe qua nhà nhỏ bạn chơi, hãy suy
nghĩ xem bạn có cần mua thêm thứ gì hay phải đi đâu nữa không? Đi một
công đôi ba chuyện như thế cũng giúp bạn tiết kiệm nhiên liệu!
- Bạn phải làm một bài tiểu luận hoặc phải đánh máy văn
bản nào đó? Hãy tranh thủ hoàn tất trên giấy thay vì vừa đánh máy vừa
suy nghĩ, đó là cách tiết kiệm điện năng hiệu quả.

Có thể những điều tôi vừa chia sẻ thật bình thường
và bạn còn nhiều cách để nắm bắt cuộc sống. Vậy hãy cùng chia sẻ những
“bí kíp” thần kỳ nhé!

HÈ NÀY BẠN SẼ DÀNH TIME CỦA MJNH ĐỂ LÀM JI??????CHÚC MỘT NGÀY AN LANH NHÉ


tikkhung
Thành viên đặc biệt
Thành viên đặc biệt

Posts : 5
Join date : 17/07/2010

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: ĐIỀU GIẢN DỊ BIẾT CƯỜI

Bài gửi by Sponsored content Today at 10:53 am


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết