Diễn Đàn Thương mại
Wellcome Forum Thuongmailaw.com
Diễn đàn Sinh viên Luật Thương mại
Trường Đại học Luật Hồ Chí Minh
Khuyến cáo nên dùng trình duyệt Mozilla Firefox 1280x840
Vấn đề Bản Quyền được thuongmailaw.com tôn trọng
Để Xem được bài viết vui lòng Đăng nhập hoặc Đăng kí
Mọi góp ý xin gởi vào Email:
vipclub_toan@yahoo.com
---------------------------------------------------------------------
BQT-Lee
Top posters
leeGROUP (520)
 
nguyenhung (82)
 
bé Út (44)
 
LuXuBu (10)
 
tuquynh (8)
 
Huyen Ga (8)
 
tik (7)
 
mr ! hung (7)
 
Shin262 (6)
 
buoi (5)
 

Keywords

luan  quoc  huong  hinh  giao  trường  giang  dong  nuoc  ngan  lieu  slide  lich  kinh  doanh  cuong  sinh  thương  luat  hiểm  nhan  phap  công  nghiep  viet  hàng  

RSS feeds


Yahoo! 
MSN 
AOL 
Netvibes 
Bloglines 


Social bookmarking

Social bookmarking Digg  Social bookmarking Delicious  Social bookmarking Reddit  Social bookmarking Stumbleupon  Social bookmarking Slashdot  Social bookmarking Furl  Social bookmarking Yahoo  Social bookmarking Google  Social bookmarking Blinklist  Social bookmarking Blogmarks  Social bookmarking Technorati  

Bookmark and share the address of TMK33A on your social bookmarking website

Bookmark and share the address of Diễn Đàn Thương mại on your social bookmarking website

Your ad here !
Affiliates
free forum

Lịch Xem TV
Từ điển Việt Anh
Dictionary:
Enter word:
© lee 2010-Soft download

Poll

Làm áo Diễn đàn Thuongmailaw.com

 
 
 
 
 
 

Xem kết quả

PTC
Link liên kết
Kiếm Tiền Online Việc Làm Online Kiếm Tiền Trên Mạng Make Money Online
quang cao
Thông tin việc làm,tuyển dụng
Quảng Cáo liên kết
Liên kết LOGO


Những mảnh vụn trên vỉa hè

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Những mảnh vụn trên vỉa hè

Bài gửi by leeGROUP on Fri Jul 16, 2010 9:25 pm

Mụ Béo đi qua thằng Đen, thằng bé đã né người một bên
tránh đường cho cái thân thể đồ sộ di chuyển, nhưng bóng của mụ vẫn che
khuất hình hài nhỏ xíu, đen đúa của nó. Mụ đi rồi, thằng bé ló đầu qua
cửa sổ nhìn Trang:
- Cho em cốc nước nào chị.

Tuyết Nhung
(Truyện ngắn của tôi)

Trang mỉm cười với tay lấy một trong những cốc nước đã
rót sẵn trên bàn rồi bỏ thêm lát chanh trao cho thằng bé. Ở quán cà
phê, thứ nước lọc chanh này dùng để mời khách miễn phí trước khi khách
gọi đồ uống. Nhưng mụ Béo cấm tiệt việc mang cho dân vỉa hè. Họ quá đông
và thường xuyên vào quán quấy rầy khách nên mụ ghét lắm.

Quán cà phê của mụ Béo nằm trên một con phố đẹp được
mệnh danh là "phố cà phê" của Hà Nội. Mụ thuê mặt bằng tầng một của căn
nhà ba tầng sát mặt đường mà chủ sở hữu là người gốc ở đây. Căn phòng
được ngăn làm đôi, thông nhau bằng một cái cửa nhỏ treo mành. Bên trong
mỗi phòng đều được trang trí khá bắt mắt với những bức tranh thời trung
cổ, thêm cả bể cá cảnh và chậu cây thông giả đặt ở giữa phòng. Quầy pha
chế ở gian ngoài. Đó là nơi làm việc của thằng Chinh, thằng Quỳnh. Ba
đứa con gái chạy bàn thì chả mấy khi được ngồi.

Khách của quán bao gồm nhiều tầng lớp. Những người đến
bàn công việc hoặc có nhu cầu dùng wifi thường ngồi bên trong còn đa số
vẫn thích ngồi ngoài vỉa hè. Trước đây, bàn ghế của quán bầy dưới mấy
gốc đại thụ từ 6 giờ sáng đến 11 giờ tối. Từ dạo công an đi dẹp hàng hóa
vỉa hè, công việc thực sự vất vả. Bàn ghế vừa dọn ra lại phải bưng vào.
Công an vừa đi xong, mụ Béo lại ra lệnh dọn ra tiếp.



Trang không ngờ rằng có ngày cô bị đời đẩy ra vỉa hè
kiếm sống. Học xong trung cấp Kế toán, không xin nổi việc làm, cô đi bán
cà phê, dự định học liên thông. Dù sao thì đó cũng là con đường lương
thiện - Trang tự an ủi như vậy. Nhưng so với những người sống bám vào
vỉa hè, cô sướng hơn họ nhiều lần. Ở đây không ai có tên, hay nói cách
khác là phố phường đã đánh căp mất tên của họ. Họ gọi nhau bằng nhiều
biệt danh như: Anh tóc vàng chuyên đánh chìa khóa, anh Cao kều sửa giầy
dép, chị Còi bán đĩa nhạc... còn Đen ở trong tổ đánh giầy.

Mỗi người một số phận nhưng tất thảy đều nghèo, bị
hoàn cảnh xô dạt từ tỉnh lẻ lên phố. Những con người ở đây ít khi kể về
hoàn cảnh, câu chuyện nơi vỉa hè chỉ quanh quẩn ở việc hôm nay có vụ
đánh nhau, hôm qua công an bắt ổ mại dâm, hôm nữa có vụ tự sát, toàn tin
tức giật gân cả mà ngày nào cũng có. Họ truyền tin cho nhau nhanh hơn
cả báo chí.

Trang xinh, mụ béo như vớ được vàng khi cô xuất hiện.
Cô cuốn hút người khác bằng khuôn mặt thanh tú, cái mũi thẳng, hàng mi
dài và cong che đôi mắt buồn. Bộ váy đồng phục vừa vặn với dáng người
mảnh mai, cao ráo. Trang đẹp một cách kín đáo khiến nam giới phải tưởng
tượng và mơ ước. Cô hoa khôi của trường năm xưa giờ trở thành hoa khôi
quán cà phê. Mỗi lần thanh toán tiền cho khách, Trang nở nụ cười ngọt
ngào và nói "cảm ơn anh", thì hẳn là nhiều người còn nán lại một chút để
ngắm cô, hoặc là trầm trồ khen ngợi.

Từ ngày Trang làm việc ở đây, thỉnh thoảng lại có
người trồng cây si trước quán. Ca của Trang từ 3 giờ chiều đến 11 giờ
đêm, tan ca, nhiều chàng hiệp sĩ xung phong đưa đón. Nhưng Trang phớt lờ
tất cả. Cô đi qua chỗ Đen, mặc kệ những lời năn nỉ, mặc kệ những ánh
mắt tha thiết hướng về phía mình. Thằng bé bao giờ cũng đứng chờ Trang
dưới gốc cây trên lối đi vào khu dân cư với một túi bỏng ngô giòn tan
hay cây kem mát lạnh. Rồi hai chị em cùng đi bộ về xóm trọ. Giữa những
người xa lạ, Trang chỉ thấy an toàn khi đi với Đen. Xóm trọ thằng bé ở
cách xóm trọ của Trang một quãng ngắn, nên Đen bỗng nhiên trở thành vệ
sĩ cho Trang.

Trong công việc, Trang là người nghiêm túc, cô không
nhận tiền boa của khách bao giờ, mặc dù tiền công làm ở quán không đủ
sống, cuối tháng cô vẫn phải xin thêm bố mẹ ở quê. Điều đó cũng mang lại
cho Trang nhiều rắc rối, có những vị khách khi bị Trang từ chối nhận
tiền boa đã đến gặp thẳng bà chủ và cằn nhằn: "Nhân viên của bà coi
thường tôi" lúc đó mụ Béo thường ngọt nhạt: "Anh thông cảm, em nó mới
làm nên chưa có nhiều kinh nghiệm, thôi để em cầm hộ rồi em đưa lại cho
nó sau", mụ nói vậy và chẳng bao giờ đưa lại cho Trang mà cô cũng chẳng
cần.

Vẻ đẹp và niềm kiêu hãnh được yêu quý bao nhiêu thì
cũng làm nảy sinh lòng ghen ghét bấy nhiêu. Thằng Chinh, thằng Quỳnh
không bao giờ để ý đến chuyện của mấy đứa chạy bàn nhưng hai đứa kia thì
ngược lại. Cái Hương, cái Thúy xem Trang như gai trong mắt, vì chúng nó
không xinh, không có nhiều người theo đuổi và không được mụ Béo ưu ái.
Có lúc Trang tự hỏi: Cùng một hoàn cảnh ra vỉa hè làm thuê, sao lại
không thương lấy nhau mà còn phải ghen ghét nhau làm gì. Trước đây, sự
ghen ghét chỉ diễn ra ngấm ngầm, nghĩa là chúng nó không thích nói
chuyện với Trang, lúc vắng khách, hai đứa lại ngồi buôn chuyện, Trang
biết, trong câu chuyện đó có cả chuyện của Trang nhưng cô không thèm để
ý. Dù sao thì Trang cũng không làm mãi ở đây để chấp chúng nó. Nhưng
lòng ghen ghét ấy đã lớn lên rất nhiều lần kể từ khi hắn xuất hiện.

Cư dân vỉa hè rỉ tai nhau rằng hắn là đại gia gì đó.
Hắn người thấp, mặt gãy, mắt xếch cao ngạo, đi xe Camry có tài xế riêng.
Ngày nào hắn cũng đến vào giờ Trang làm việc và ngồi wifi ở phòng
ngoài, nhìn Trang như muốn nuốt chửng. Mụ Béo có vẻ vồn vã với hắn như
một người quen. Mấy lần mụ còn sai Trang ra tiếp chuyện với hắn. Cô miễn
cưỡng làm theo. Nhưng câu chuyện chỉ dừng lại ở vài lời hỏi thăm nhạt
nhẽo, rồi hắn rủ Trang hôm nào đi chơi cùng hắn, cô từ chối. Sau đó,
Trang lấy cớ bận khách để tránh đi chỗ khác. Lần duy nhất, sau ca làm
việc, hắn chặn Trang ngay cửa và lôi Trang đi:
- Anh có chuyện này
muốn nói với em.
Trang hốt hoảng giằng lại:
- Anh buông tay em ra
đi, có gì anh nói nhanh để em còn về.
- Anh xin lỗi vì làm em bất
ngờ, nhưng anh thấy công việc này không hợp với em, anh muốn giúp em một
công việc tốt hơn, nếu em đồng ý.

Trang nhún vai:
- Cảm ơn ý tốt của anh, nhưng việc
nào cũng là để kiếm sống cả, tự em lo cho mình được rồi.
Từ đó,
Trang không tiếp chuyện hắn một lần nào nữa nhưng hắn thì vẫn ngồi đó và
lòng đố kỵ của người khác vẫn lớn lên từng ngày.
Dường như thằng
Đen cũng cảm nhận được một điều gì không an toàn đối với Trang, thỉnh
thoảng, nó lại giả vờ ngây ngô hỏi:
- Chị yêu hắn rồi à?
- Có
điên mới yêu hắn, em toàn hỏi vớ vẩn.
Thằng bé nhe răng cười. Ở trong
khu này, Đen chỉ quý mỗi Trang vì Trang hay mang nước cho nó và không
bao giờ xua đuổi nó như mấy đứa kia. Đối với Đen, chị Trang là người vừa
xinh đẹp lại vừa tốt bụng.

Từ dạo Trang không nói chuyện với hắn, cái Hương, cái
Thúy thấy vẻ lạnh lùng của Trang lại sinh ra khó chịu. Chúng nó nói xấu
Trang với mụ Béo, vài lần Trang bị nhắc nhở vì tội không lịch sự với
khách, không chịu quét dọn, chạy bàn chậm chạp để khách chờ. Tệ hơn, cô
còn bị đổ lỗi tính nhầm tiền cho khách. Trang ậm ừ cho qua vì thực tình
mụ Béo cũng không muốn đuổi Trang tí nào. Cho đến một buổi tối chủ nhật,
trời nóng nực, gần 11 giờ đêm mà khách vẫn đông đúc, ồn ào. Mụ Béo ngồi
ở quấy pha chế để giám sát nhân viên, nhưng chủ yếu là giám sát Trang,
vì những lời nói sau lưng của hai đứa kia đã như mưa dầm thấm đất rồi.
Trang thấy căng thẳng, mệt mỏi vô cùng.

Lượt chạy bàn cuối cùng, cái Thúy trao khay nước cho
Trang và liếc nhìn cái Hương đang chuẩn bị đồ để về. Trang mang khay
nước ra đến cửa, bỗng có cái gì đó vướng vào chân cô. Quá bất ngờ, Trang
té ngã trước khi nhận ra ai đó đã cố tình căng ngang sợi dây nối bóng
điện ngay bậc cửa. Nước từ trong ấm trà nóng hổi đổ vào tay cô bỏng rát.
Khay nước văng ra vỉa hè, ấm chén, ly tách vỡ tan tành. Khách của quán
sửng sốt quay lại nhìn Trang. Cô đang choáng váng ngồi bệt xuống nến nhà
với cái chân đau nhói thì một bàn tay đã nắm lấy tay cô:
- Đứng dậy
đi em
Cô làm theo hắn như bản năng. Rồi hắn gọi mụ Béo:
- Chị, hết
bao nhiêu em đền.

Mụ Béo ngúng nguẩy chạy ra, thằng Quỳnh, thằng Chinh
đứng lặng còn hai đứa kia nhìn nhau ranh mãnh. Hắn rút ví, lấy xấp tiền
giúi vào tay mụ Béo, mụ cười cong cớn. Trang chưa kịp hiểu chuyện gì thì
hắn đã lại nắm tay Trang kéo đi. Ở đó, chiếc xe Camry đã đợi sắn và nổ
máy. Thoáng chốc, một làn khói mờ tan vào ánh đén nhập nhoạng, chiếc xe
mất hút. Những mảnh vụn trên vỉa hè hắt ánh sáng chói gắt vào đêm. Mụ
Béo nhét tiền vào chiếc túi đen lòng thòng đeo bên hông rồi chỉ tay vào
những mảnh vụn, gọi nheo nhéo:
- Chúng mày đứa nào ra dọn đi.

Phía gốc cây quen thuộc, Đen vẫn đứng đó. Trên tay
thằng bé, cây kem dành phần cho Trang đang tan chảy thành nước và mắt nó
cũng ươn ướt, nhưng nó không khóc, vì hình như phố phường đã vắt cạn
dòng nước mắt trẻ thơ của nó rồi.

--------------------------Chữ kí của Tôi---------------------------

www.thuongmailaw.com

Kênh thông tin Sinh viên Luật HCM U LAW


Thông tin liên lạc:
Website: http://thuongmailaw.com
Phone hand: 016.9927.9927
-----------------------------------------------------------
Sống cần có một tấm lòng cheers affraid

leeGROUP
Admin
Admin

Pet : 1 .Aeanoid
Posts : 520
Join date : 08/03/2010
Age : 27
Đến từ : hcm u law

Xem lý lịch thành viên http://www.thuongmailaw.com

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết