Diễn Đàn Thương mại
Wellcome Forum Thuongmailaw.com
Diễn đàn Sinh viên Luật Thương mại
Trường Đại học Luật Hồ Chí Minh
Khuyến cáo nên dùng trình duyệt Mozilla Firefox 1280x840
Vấn đề Bản Quyền được thuongmailaw.com tôn trọng
Để Xem được bài viết vui lòng Đăng nhập hoặc Đăng kí
Mọi góp ý xin gởi vào Email:
vipclub_toan@yahoo.com
---------------------------------------------------------------------
BQT-Lee
Top posters
leeGROUP (520)
 
nguyenhung (82)
 
bé Út (44)
 
LuXuBu (10)
 
tuquynh (8)
 
Huyen Ga (8)
 
tik (7)
 
mr ! hung (7)
 
Shin262 (6)
 
buoi (5)
 

Keywords

giao  nuoc  ngan  giang  luan  nhan  luat  huong  sinh  công  hiểm  slide  lieu  quoc  doanh  cuong  thương  hàng  kinh  hinh  trường  viet  lich  dong  phap  nghiep  

RSS feeds


Yahoo! 
MSN 
AOL 
Netvibes 
Bloglines 


Social bookmarking

Social bookmarking Digg  Social bookmarking Delicious  Social bookmarking Reddit  Social bookmarking Stumbleupon  Social bookmarking Slashdot  Social bookmarking Furl  Social bookmarking Yahoo  Social bookmarking Google  Social bookmarking Blinklist  Social bookmarking Blogmarks  Social bookmarking Technorati  

Bookmark and share the address of TMK33A on your social bookmarking website

Bookmark and share the address of Diễn Đàn Thương mại on your social bookmarking website

Your ad here !
Affiliates
free forum

Lịch Xem TV
Từ điển Việt Anh
Dictionary:
Enter word:
© lee 2010-Soft download

Poll

Làm áo Diễn đàn Thuongmailaw.com

 
 
 
 
 
 

Xem kết quả

PTC
Link liên kết
Kiếm Tiền Online Việc Làm Online Kiếm Tiền Trên Mạng Make Money Online
quang cao
Thông tin việc làm,tuyển dụng
Quảng Cáo liên kết
Liên kết LOGO


Lần chạm tay sau cùng

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Lần chạm tay sau cùng

Bài gửi by leeGROUP on Fri Jul 16, 2010 9:34 pm

Nhi về quê để quyết định một chuyện có liên quan đến
cuộc sống sau này của cô, đó là ở nhà hay ra Hà Nội làm việc. Đáng lẽ,
với tấm bằng tốt nghiệp loại khá chuyên ngành tiếng Anh và sự năng động
của bản thân, Nhi có thể dễ dàng đón nhận một công việc có thu nhập cao
từ lời mời của các công ty.

Tuyết Nhung
(Truyện ngắn của tôi)

Nhưng vì quá yêu Vinh, nên sau khi bảo vệ khóa luận
xong, Nhi vội vàng quay về. Cô quyết tâm hỏi Vinh dứt khoát chuyện tình
cảm. Nếu anh yêu Nhi, cô sẽ không ra Hà Nội nữa mà ở lại quê nhà, chấp
nhận làm bất cứ việc gì, miễn rằng có anh bên cạnh.

Vinh là phóng viên đài truyền hình tỉnh. Nhi biết anh
từ dạo cô đi tình nguyện chiến dịch mùa hè xanh năm thứ hai. Hồi đó,
trường Nhi khuyến khích hoạt động tình nguyện đồng hương. Đội của Nhi
gồm 15 đứa tự thành lập, lên kế hoạch rồi đăng ký với đoàn trường. Địa
điểm đội về tình nguyện là một xã nghèo của tỉnh. Xã nằm ở vùng bán sơn
địa, xung quanh là núi bao bọc, ở giữa có dòng sông chảy qua. Cuộc sống ở
đây rất khó khăn vì chủ yếu dựa vào nông nghiệp mà đất đai thì cằn cỗi.
Người dân sống chất phác nhưng rất tình cảm. 7 đứa con gái được phân về
ở với 3 hộ gia đình.

Nhi và hai đứa nữa ở nhà chị Hoài. Hai bác và chị coi
mấy đứa như thành viên trong nhà. 8 cậu con trai thì ở tất nhà anh Hải.
Vợ anh đi làm trong Nam, anh và bé con tạm lánh sang nhà bà nội để dành
căn nhà cho đội tình nguyện. Cả đội nấu ăn ở đấy, ba đứa thay phiên nhau
đảm nhận việc bếp núc của một ngày. Đến giờ ăn, cả hội trải bạt ngồi từ
đầu đến cuối nhà. Chợ xa lại họp theo phiên, thực phẩm chủ yếu là rau
xanh nhưng những cô cậu trước đây vốn là
công tử, tiểu thư vẫn chén ngon lành.

Đội của Nhi đứa nào cũng nhiệt tình và vui tính. Sau
này nghĩ lại, Nhi cũng không ngờ là Nhi đã cùng với cả đội làm được
nhiều việc như thế. Buổi sáng lên lớp dạy ôn tập hè cho thiếu nhi, chiều
về đi tuyên truyền về giao thông, an toàn vệ sinh thực phẩm, dân số, kế
hoạch hóa gia đình, tối đi sinh hoạt với các chi đoàn, rồi còn bao
nghĩa cử như giúp dân thu hoạch mùa màng, sửa cây cầu ván bắc qua sông,
tặng sổ tiết kiệm cho hộ nghèo và gia đình chính sách... Cái làng quê
vốn yên tĩnh khi có đội tình nguyện về bỗng trở nên tươi mới, đầy niềm
vui.

Tiếng lành đồn xa, đài truyền hình tỉnh cử anh về viết
bài, đưa tin. Nhi là đứa gặp anh đầu tiên. Cuộc gặp gỡ cũng thật tình
cờ. Nhi được phân vào tổ nấu cơm trong một ngày nắng nóng như đổ lửa.
Hôm ấy, có bác gái bên xóm mang sang một quả mít non và mấy bò lạc biếu
cho đội để làm nộm cải thiện. Hai đứa còn lại trong tổ nấu ăn giao cho
Nhi mang ra sông cọ bằng hết nhựa.

Nhi gật đầu ngay vì công việc này còn tốt hơn là ngồi ở
nhà hun khói bếp củi. Nhi mang quả mít men theo lối tắt ra chỗ khúc
sông có mấy bậc đá mà mọi người vẫn hay xuống gánh nước. Ở đó, những tán
cây cây phủ bóng mát rượi. Dưới bóng cây xà cừ cổ thụ, Nhi thấy một anh
chàng đang ngồi ghi chép. Cô không quan tâm tới anh mà đi thẳng xuống
bến.
- Chỗ đó sâu đấy - anh ta nói.
Nhi chưa kịp trả lời anh ta đã
lại cúi xuống tập trung vào công việc. Tưởng là bị trêu, Nhi không để ý
đến lời anh mà thản nhiên đặt chân xuống bậc đá. Tưởng rằng dưới kia
còn một bậc nữa nên Nhi tiếp tục bước, bỗng cô bị thụt chân, nước ngập
quá nửa người. Nhi đang chới với cố bám tay vào bờ thì anh vội vàng vứt
cuốn số, chạy lại túm lấy tay Nhi, kéo cô lên.



Lần đầu tiên, Nhi chạm vào tay một người con trai xa
lạ, trong hoàn cảnh bất đắc dĩ. Lên bờ, Nhi ướt sũng, nhìn anh. Từ cái
nhìn đầu tiên ấy tâm hồn Nhi như bị thôi miên. Anh đẹp trai hơn hẳn bất
cứ người con trai nào mà Nhi từng gặp, mũi thẳng, khuôn mặt vuông vức,
vai rộng, trán cao và nụ cười duyên. Giọng Nhi bối rối:
- Cảm ơn anh,
mà sao anh biết chỗ đó sâu.
- Tôi là dân bản xứ mà, nhà tôi gần đồi
sắn, hồi bé tôi cũng bị trượt chân ở đây mấy lần, anh cười rất duyên,
còn cô là sinh viên tình nguyện đúng không?
- Vâng ạ, trưa nay em ở
trong tổ nấu ăn, nên...
Anh cười xòa:
- Hiểu rồi, hiểu rồi, còn
quả mít đã trôi mất phải không? Cô yên tâm về thay quần áo đi, tí nữa
tôi mang sang đền cô quả khác.

Anh và Nhi gặp nhau như thế, lúc đầu Nhi không biết
anh là ai. Nhưng sau khi anh giới thiệu là phóng viên, đến đưa tin về
hoạt động của đội thì Nhi thực sự bất ngờ. Từ hôm đó, cả đội ghép đôi
anh với Nhi. Nhi cười cho qua chuyện, vì cô nghĩ rằng: "Người ta đẹp
trai, lại có công việc ổn định, hẳn là nhiều cô gái thích, mình làm gì
còn cơ hội nữa". Nhưng có một điều mà Nhi không phủ nhận đó là anh quan
tâm Nhi hơn bất cứ đứa nào trong đội. Mỗi buổi chiều, sau khi những hoạt
động tình nguyện ban ngày đã khép lại, anh thường cùng Nhi trò chuyện.
Thỉnh thoảng có thời gian rảnh, Nhi vẫn đòi anh đưa đi khám phá khung
cảnh mới mẻ của làng quê. Những nơi anh đưa Nhi qua đều in dấu miền ký
ức tuổi thơ của anh. Hai người đã ngồi bên nhau trên ngọn đồi hoa cỏ may
mà kể chuyện trên trời dưới biển, rồi qua đồi sim nơi Nhi tung tăng hái
đầy mũ mang về cho hội bạn chia nhau. Nhiều hôm, anh còn làm người chèo
đò đưa Nhi qua sông. Những kỷ niệm đó, suốt đời Nhi không bao giờ quên.
Sau gần một tháng, hoạt động mùa hè xanh của đội tình nguyện kết thúc,
anh chở Nhi ra tận bến xe. Anh không chỉ dặn cô giữ sức khỏe, cố gắng
học giỏi mà còn hứa sẽ trở lại tìm Nhi. Từ dạo đó Nhi biết rằng con tim
mình thuộc về anh mất rồi.

Nhi trở lại trường không lâu thì Vinh có chuyến công
tác ra Hà Nội, dù công việc của một phóng viên thực sự bận nhưng anh vẫn
tranh thủ đến gặp Nhi. Anh kể, người dân quê anh lưu luyến đội tình
nguyện lắm, ngày nào cũng kể cho nhau nghe những câu chuyện của đội. Mấy
lần anh về quê đều có người tìm đến hỏi tin tức. Anh Hải cả tuần rồi
chưa dám trở về nhà vì khung cảnh trống vắng quá. Sau đó, mỗi lần có dịp
ra Hà Nội hay đi công tác qua, anh đều vào rủ Nhi đi chơi. Những ngày
lễ, anh bao giờ cũng làm Nhi bất ngờ với những món quà không báo trước.

Từ ngày gặp lại anh, Nhi chăm về quê hơn. Mỗi lần về,
anh lại chạy xe gần 50 cây số từ thành phố đến nhà Nhi. Nhiều hôm, dù
phải làm đêm, anh vẫn tranh thủ đến chỉ gặp một lúc, chỉ để biết rằng cô
đã ở nhà an toàn. Bố mẹ Nhi không cấm đoán chuyện tình cảm của con gái
nhưng vẫn tỏ ra không hài lòng. Nhi nhận ra điều đó trong sự lạnh nhạt
của bố mẹ mỗi khi gặp Vinh. Cũng dễ hiểu thôi, vì Nhi là con gái rượu,
là tất cả niềm hy vọng còn lại của bố mẹ về một sự vinh danh cho gia
đình.

Nhi có hai ông anh, một anh đã lấy vợ và ở với bố mẹ,
một anh học hết trung học thì vào làm công nhân ở trong Nam, chỉ có Nhi
là học lên cao. Bố mẹ không muốn Nhi về cái vùng đất nắng gió này mà lúc
nào cũng khuyên cô ở lại thành phố tạo dựng sự nghiệp. Còn với cô, tình
yêu với Vinh là điều quan trọng hơn hết thảy. Cô có thể làm trái lời bố
mẹ, từ bỏ tất cả ước mơ vì yêu. Nhưng càng nghĩ đến điều này, Nhi càng
thấy buồn. Nhi luôn tự hỏi tình cảm của Vinh dành cho cô rốt cuộc có
phải là tình yêu hay không? Anh cứ lặng lẽ quan tâm mà không nói một câu
nào. Những gì Nhi cảm nhận được ở anh vẫn chỉ là cái chạm tay lần đầu
tiên đã trở nên quá xa xăm. Bố mẹ thì cho rằng Nhi và Vinh đã yêu nhau
và điều đó là không tốt cho Nhi chút nào, bạn bè khen Nhi có người yêu
lý tưởng. Còn Nhi vẫn âm thầm chịu đựng một nỗi buồn sâu kín mà không
thể chia sẻ với ai.

Hơn hai năm sau ngày quen Vinh, Nhi tốt nghiệp đại học
và thấy mình đã đủ chín chắn để tự quyết định lấy tương lai. Lần này về
quê, Nhi sẽ gặp anh và nói tất cả những suy nghĩ của cô. Có thể Vinh sẽ
thản nhiên mà trả lời Nhi rằng: "Anh chỉ coi em là em gái, giữa chúng
ta không có tình yêu", lúc đó Nhi sẽ rất đau khổ, nhưng rồi cô sẽ mạnh
mẽ đứng lên mà ra đi chứ nhất định không lụy tình như nhiều bạn bè khác,
cũng có thể Vinh sẽ nói rằng: "Anh yêu em, nhưng anh sợ lấy một người
làm nghề báo, em sẽ vất vả", chẳng phải bao lần anh cũng nói với Nhi là
"con gái lấy chồng làm báo sẽ thiệt thòi nhiều" đấy sao. Nếu thế Nhi sẽ
mỉm cười nép vào vòng tay anh mà đáp: "Chỉ cần có anh, cuộc sống của em
sẽ luôn tràn ngập hạnh phúc". Nhi đã nghĩ ra hết mọi tình huống để không
bị động trước Vinh. Cô không bao giờ muốn anh thấy mình yếu đuối.

Nhi vừa về đến nhà mẹ đã báo tin:
- Thằng Vinh đến
tìm con, mẹ bảo con chưa về nên nó quay vào đài rồi.
Nhi thở dài,
công việc của anh là thế, làm sao trách anh được. Vinh gọi điện hỏi thăm
Nhi và báo tin rằng anh đang đi làm chương trình tại một huyện vùng
cao, phải hơn tuần nữa mới về. Bao nhiêu dự định của cô đành gác lại.
Đến lúc không thể chờ đợi hơn được nữa Nhi quyết định quay về nơi cô đã
tình nguyện để những kỷ niệm và sự quý mến của mọi người xoa dịu nỗi
buồn. Nhi định ở nhà chị Hoài mấy hôm, nếu Vinh không quay về, cô lại ra
Hà Nội và kết thúc chuyện tình cảm với anh luôn.

Hai bác và chị Hoài rất vui khi thấy Nhi về. Sau mấy
ngày theo chị đi qua những nơi đã có dấu chân chân của đội tình nguyện,
gặp gỡ những người từng quen biết, Nhi thấy lòng phấn chấn hẳn. Thế mà
bỗng nhiên, chị Hoài đề nghị:
- Hay em sang chào bố mẹ Vinh đi, hai
bác hỏi thăm em suốt đấy.
Nhi cười buồn:
- Dạ thôi chị ạ, em đã là
gì của người ta đâu.
- Sao lại chưa là gì? Cả làng này ai cũng biết
là em và thằng Vinh yêu nhau, mà thằng Vinh nó tốt số mới lấy được em
đấy.
Nhi không đáp lời chị. Cô biết, chị Hoài lúc nào cũng thật thà.
Chị quan tâm Nhi như em ruột. Năm sau chị lên xe hoa với một anh cùng
làng. Anh chị cũng như những đôi lứa khác ở đây, đến với nhau chân
thành, mộc mạc. Họ không có quá nhiều nỗi lòng, nhiều suy tư như anh và
Nhi. Nhiều lúc, Nhi thấy thèm một hạnh phúc giản đơn như thế.

Nhắn vào máy Vinh một dòng tin ngắn gọn: "Mai em ra Hà
Nội". Tối hôm đó, Vinh xin nghỉ việc giữa chừng để về gặp cô. Hai người
đi bên nhau trong ánh trăng. Mái tóc xõa ngang vai của Nhi sáng lên lấp
lánh. Trăng lấp đầy những đường nét bướng bỉnh nơi khuôn mặt trái xoan
để cho Nhi trở thành một thiếu nữ thực sự. Trăng phủ lên bóng hai người
như mời gọi, như thúc giục nỗi niềm. Những gì Nhi định nói bỗng tan biến
hết cả. Cô thả hồn mình để ánh trăng nhè nhẹ len vào tâm hồn một thứ
tình cảm sâu lắng. Vinh cũng im lặng như mốn níu kéo những phút giây
ngọt ngào. Cuối cùng thì anh cũng cất lời trước:
- Nhi này, mai em đi
à?
- Vâng, mai em đi - Nhi cố lấy giọng thản nhiên.
Vinh nhìn
bâng quơ về phía những đỉnh đồi xa vời vợi, rồi anh trầm ngâm:
- Hà
Nội, ở nơi đó hợp với em hơn, em học giỏi, sẽ có nhiều cơ hội.
Nhi
nhìn thẳng vào mắt Vinh, ánh mắt cô như cháy lên trong trăng. Giây phút
ấy, cô muốn nói với anh rằng: "Em cần gì danh vọng, cũng chẳng cần cơ
hội, em chỉ cần anh, nếu anh muốn, em sẽ ở lại, vì em yêu anh rất nhiều,
hãy nắm chặt tay em và giữ em lại đi anh". Nhưng Vinh không hiểu hay cố
tình không hiểu Nhi, anh đáp:
- Mai anh phải lên đài làm chương
trình, không thể chở em lên bến xe được, em đi mạnh giỏi.

Thế là hết, Nhi thấy có cái gì đó nghẹn ở cổ, cô cố
nuốt nó xuống, nó lại muốn bóp nghẹt trái tim cô. Nhưng Nhi vốn mạnh mẽ,
giọng cô tỉnh bơ:
- Vâng, em có chị Hoài chở đi rồi.
Câu chuyện
chỉ có thế, rồi trăng chìm vào mây. Những đỉnh đồi trở lại với bí ẩn của
đêm. Vinh đưa Nhi về tận ngõ. Hai người dừng lại một chút, dường như có
điều gì đó quyến luyến. Nhi cảm nhận bàn tay anh chạm vào tay mình, rất
khẽ, lại vẫn chỉ là một cái chạm tay. Không hiểu sao lúc đó, Nhi vội
rụt tay lại và nhẹ nhàng mở cổng, lách người vào trong:
- Thôi khuya
rồi, em về.

Đêm, Nhi nằm bên chị Hoài mà cứ trằn trọc mãi. Bao
nhiêu niềm tin, hy vọng đang vỡ vụn thành những câu hỏi: "Có phải trong
tình yêu đôi khi sự im lặng cũng là câu trả lời, nếu vậy thì câu trả lời
của anh mang ý nghĩa gì? Mà tại sao mình không nói với anh những điều
đã dự định, như thế mình sẽ thanh thản hơn chăng? Nhưng thôi, hãy để lần
chạm tay sau cùng trở thành một lỷ niệm đẹp đi".

Chị Hoài nhắc:
- Ngủ thôi em, kẻo mai đi xe đường
xa sẽ mệt đây.
- Vâng, em ngủ đây.
Nhi từ từ khép mắt, ý nghĩ cuối
cùng đọng lại trong đầu cô là: Ngày mai mình trở lại thành phố, chuẩn
bị cho một cuộc sống mới - cuộc sống không có anh".

--------------------------Chữ kí của Tôi---------------------------

www.thuongmailaw.com

Kênh thông tin Sinh viên Luật HCM U LAW


Thông tin liên lạc:
Website: http://thuongmailaw.com
Phone hand: 016.9927.9927
-----------------------------------------------------------
Sống cần có một tấm lòng cheers affraid

leeGROUP
Admin
Admin

Pet : 1 .Aeanoid
Posts : 520
Join date : 08/03/2010
Age : 27
Đến từ : hcm u law

Xem lý lịch thành viên http://www.thuongmailaw.com

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết