Diễn Đàn Thương mại
Wellcome Forum Thuongmailaw.com
Diễn đàn Sinh viên Luật Thương mại
Trường Đại học Luật Hồ Chí Minh
Khuyến cáo nên dùng trình duyệt Mozilla Firefox 1280x840
Vấn đề Bản Quyền được thuongmailaw.com tôn trọng
Để Xem được bài viết vui lòng Đăng nhập hoặc Đăng kí
Mọi góp ý xin gởi vào Email:
vipclub_toan@yahoo.com
---------------------------------------------------------------------
BQT-Lee
Top posters
leeGROUP (520)
 
nguyenhung (82)
 
bé Út (44)
 
LuXuBu (10)
 
tuquynh (8)
 
Huyen Ga (8)
 
tik (7)
 
mr ! hung (7)
 
Shin262 (6)
 
buoi (5)
 

Keywords

lich  thương  trường  cuong  luan  quoc  nhan  giang  luat  slide  hàng  kinh  giao  doanh  nghiep  lieu  dong  ngan  viet  huong  phap  nuoc  hiểm  công  sinh  hinh  

RSS feeds


Yahoo! 
MSN 
AOL 
Netvibes 
Bloglines 


Social bookmarking

Social bookmarking Digg  Social bookmarking Delicious  Social bookmarking Reddit  Social bookmarking Stumbleupon  Social bookmarking Slashdot  Social bookmarking Furl  Social bookmarking Yahoo  Social bookmarking Google  Social bookmarking Blinklist  Social bookmarking Blogmarks  Social bookmarking Technorati  

Bookmark and share the address of TMK33A on your social bookmarking website

Bookmark and share the address of Diễn Đàn Thương mại on your social bookmarking website

Your ad here !
Affiliates
free forum

Lịch Xem TV
Từ điển Việt Anh
Dictionary:
Enter word:
© lee 2010-Soft download

Poll

Làm áo Diễn đàn Thuongmailaw.com

 
 
 
 
 
 

Xem kết quả

PTC
Link liên kết
Kiếm Tiền Online Việc Làm Online Kiếm Tiền Trên Mạng Make Money Online
quang cao
Thông tin việc làm,tuyển dụng
Quảng Cáo liên kết
Liên kết LOGO


Con gái tộc trưởng

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Con gái tộc trưởng

Bài gửi by leeGROUP on Fri Jul 16, 2010 9:28 pm

Tôi đi cùng ba tôi dưới hàng lộc vừng rợp
bóng chạy dọc đường cái - con đường chính của làng. Bây giờ, ba đã yếu
hơn nhiều. Sau lần ba bị huyết áp cao và đột qụy tháng trước, mẹ không
cho ba ra ngoài một mình nữa.

Tuyết Nhung
(Truyện ngắn của tôi)

Ba chỉ quanh quẩn ở nhà. Hôm nay tôi về,
ba muốn tôi đưa ba đi dạo. Đang giữa mùa hoa lộc vừng, cả một vùng rợp
sắc đỏ. Trên cành, những dây hoa lộc vừng buông dài, đung đưa theo gió.
Dưới mặt đất ẩm ướt, hoa lộc vừng rụng đầy như trải thảm. Những năm
tháng tuổi thơ, cũng con đường này, ba đưa đón tôi. Ba tự hào vì con gái
ba càng lớn càng xinh. Nhiều lần ba cứ nhìn tôi như phát hiện ra một
điều gì mới mẻ, rồi mỉm cười: "Thế này mới là con gái tộc trưởng". Giờ
tôi đã lớn lên còn ba đã già đi. Nhìn ba lưng còng, bước đi không vững,
tôi chợt thấy xót xa.

- Con biết không, những cây lộc vừng này
sắp bị chặt đi rồi - giọng ba trầm ngâm.
- Sao thế ba?
- Người ta
làm đường.
- Nhưng vẫn có thể giữ lại mà ba.
- Đó chỉ là cái cớ,
con ạ - ba tôi thở dài, những nếp nhăn trên mặt xô lại như ép chặt nỗi
niềm của một đời người.

Tôi biết, ba đang lo đến cây lộc vừng ở
thờ họ. Tôi cho rằng ba là người người hoài cổ. Cũng đúng thôi, vì ba là
tộc trưởng. Nhưng ba chỉ sinh mỗi tôi. Cả họ đổ hết lỗi lên mẹ. Bao
nhiêu lần, tôi đã chứng kiến mẹ khóc xin ba tôi hãy đi lấy người khác.
Họ hàng cũng nhiều người mai mối cho ba vợ lẽ nhưng ba từ chối hết. Ba
yêu thương mẹ con tôi hết mực và luôn dặn tôi một câu: "Con phải nhớ,
con là con gái tộc trưởng".

Con gái tộc trưởng - nhiều lúc tôi muốn
từ bỏ cái ngôi thứ đó để tự chủ lấy cuộc sống của mình. Bởi vì tôi yêu
Quyết. Quyết chơi với tôi từ thuở đầu trần chân đất. Hơn tôi một tuổi
nhưng Quyết học muộn một năm nên vẫn xưng tao mày. Làng tôi có tên hành
chính cụ thể nhưng trước giờ người ta quen gọi là Làng Lộc vừng. Trong
làng, nhà nào cũng trồng cây lộc vừng ở bốn góc vườn. Họ thắp hương cúng
thổ công ở đấy. Việc chặt hạ cây được coi là điều cấm kỵ. Tình yêu của
tôi và Quyết cũng gắn liền với những kỷ niệm lộc vừng.

Lộc vừng khoe sắc bên hồ Gươm. Ảnh: Hoàng Hà.

Mùa thu, Quyết dắt tôi đi khắp nơi lượm
lá về cho ba mẹ đun bếp. Đầu hạ Quyết và tôi ngồi xâu những chuỗi lộc
vừng làm vòng tay, vương miện rồi chơi trò hoàng tử, công chúa. Thuở lên
bốn, lên năm Quyết đã ngây ngô hỏi tôi:
- Sau này lớn lên tao lấy
mày, mày có chịu không?
Hồi đó, tôi chỉ hiểu lấy nhau tức là về ở với
nhau, tôi thấy thích thú vì như thế sẽ được chơi với Quyết suốt ngày,
nhưng tôi lại đáp:
- Để tao về hỏi mẹ cái đã.

Tối về, tôi hồn nhiên hỏi mẹ: "Sau này
lớn con lấy Quyết mẹ nhé". Mẹ vội đưa tay bịt miệng: "Im, ai dạy con ăn
nói dại dột thế, ba mày nghe được thì chết, từ giờ không được nói câu
này nghe chưa, mày chơi với nó thì được, lấy thì không". Nhìn vẻ mặt của
mẹ, tâm trí non nớt của tôi đã linh cảm được một điều gì đó rất nghiêm
trọng. Khi tôi bước vào tuổi trăng tròn, bắt đầu cảm nhận được rằng sự
quan tâm mà Quyết dành cho tôi không hẳn chỉ là tình bạn thì tôi cũng
biết lý do mà tôi không thể lấy Quyết: đó là vì Quyết họ Trần, tôi họ
Nguyễn. Ba tôi kể rằng: Từ thời cụ cố tổ, tức là đời thứ ba sau tộc
trưởng, có một bà cô họ Nguyễn rất đẹp đem lòng yêu anh thư sinh họ
Trần. Bà cô tôi con nhà khá giả, còn gia đình anh thư sinh rất nghèo. Dù
họ Nguyễn ra sức ngăn cản nhưng bà vẫn quyết tâm lấy bằng được. Thời
gian đầu, hai người sống rất hạnh phúc. Bao nhiêu của hồi môn, bà mang
về lo cho chồng ăn học. Rồi ông đỗ Thám hoa, làm quan to trong triều
đình. Nhưng cũng từ khi có chức quyền, ông quan lấy thêm vợ lẽ và sinh
ra ghét bỏ bà cô tôi. Ông suốt ngày hành hạ, nhục mạ và chửi bới cả
người họ Nguyễn. Không chịu được uất ức, bà nhảy xuống sông tự vẫn.

Ông quan lặng lẽ cho người đi mò xác và
loan tin vợ ốm chết. Người họ Nguyễn biết được sự thật, đang đêm cả họ
đốt đuốc sang họ Trần đòi xác. Mộ bà giờ được chôn ở nghĩa trang của họ
và nghe nói là mộ kết, đem lại phúc đức cho họ nên không ai được phép
cất bốc. Người họ Nguyễn cho rằng, họ Trần vong ân bội nghĩa nên cả họ
Nguyễn đã thề trước mộ tổ là con cháu họ Nguyễn không lấy họ Trần. Đến
đời thứ bảy cũng có một đôi yêu nhau. Nhưng vì họ hàng cấm đoán nên hai
người bỏ đi biệt xứ.

Thời thơ ấu cho đến phổ thông, Quyết luôn
ở cạnh bên tôi, lặng lẽ dành cho tôi sự quan tâm đặc biệt, nhưng hai
đứa tuyệt đối không nhắc đến chuyện tình cảm. Tôi đậu đại học từ năm đầu
tiên. Ước mơ của tôi là được học ở một thành phố lớn nhưng rồi ba mẹ
tôi chỉ cho tôi thi vào trường đại học của tỉnh vì tôi là con gái tộc
trưởng, phải thường xuyên về nhà để tham gia việc họ mạc. Ngày tôi lên
đường nhập học, lần đầu tiên Quyết nắm tay tôi mà dặn dò:
- Nguyên
đừng yêu ai, chờ Quyết nhé.

Quyết đổi cách xưng hô làm tôi đỏ mặt bối
rối. Tôi cứ để yên như thế. Cũng là lần đầu tiên, tôi cảm nhận được một
bàn tay con trai có thể có thể che chở cho tôi cả cuộc đời.

Tôi vào đại học năm trước thì Quyết đậu
năm sau. Hai đứa cùng trường nhưng tôi học bên sư phạm, Quyết học kỹ
thuật. Tôi đón nhận sự quan tâm của Quyết một cách hờ hững. Nhiều lần,
Quyết rủ đi chơi, tôi từ chối, khi trường có một buổi văn nghệ nào đó,
Quyết bảo hai đứa cùng đi xem, tôi lấy cớ là đã nhận lời đi cùng với một
bạn trai khác. Sau đó, tôi ngồi một mình trong căn phòng ký túc, mang
sách ra học chỉ để không nghĩ đến việc Quyết cũng đang lang thang một
mình khi không có tôi.

Ba tôi vẫn dặn: con gái tộc trưởng phải
giữ lấy gia phong nề nếp. Tôi không hiểu nhiều về điều này nhưng tôi
luôn vâng lời ba vì tôi yêu và kính trọng ba tôi vô cùng. Dù chỉ là một
người làm nông nhưng ba rất hiểu đạo lý. Ở vị thế tộc trưởng, ba gánh
vác hết mọi công việc chung của họ. Đặc biệt, ba rất quan tâm đến các cô
chú. Ai thiếu cái gì mà nhà tôi có, ba đều chia sẻ. Những chuyện xích
mích trong họ ba giải quyết thấu tình đạt lý nên tình đoàn kết của họ
tôi chưa bao giờ sứt mẻ. Người họ Nguyễn đi đâu cũng tự hào là con cháu
của một dòng họ giàu truyền thống.

Nhưng bây giờ ba tôi đã yếu đi, việc
chung của họ ba không tham gia được nhiều nữa mà để chú hai thay mặt.
Chú hai tôi làm chủ một cửa hàng buôn bán đồ mộc đầu làng. Là dân kinh
doanh nên tính chú rất sòng phẳng, mọi cái đều có thể quy về lợi nhuận
được. Đó là điều khác biệt giữa chú và ba tôi. Những việc chung của họ
bao giờ hai anh em cũng có ý kiến trái ngược nhau. Bao nhiêu lần, chú
tôi đã đặt vấn đề xây mới thờ họ, nghĩa là sẽ phải chặt cây lộc vừng cổ
thụ đi để mở rộng nhà thờ. Ý chú là họ mình bây giờ giàu rồi, cái nhà
thờ cũng phải khang trang lên để còn tự hào với cả làng, với lại giờ
truyền thống thờ cây lộc vừng làng cũng đã bỏ, người ta bán một cây lộc
vừng cổ thụ có khi lên tới cả chục triệu chứ không ít. Ba tôi hết sức
ngăn cản vì ba bảo nhà thờ đã có từ thời các cụ, gỗ vẫn tốt lại được xây
theo phong cách kiến trúc nhà của họ Nguyễn nên không thể phá, chỉ cần
tu sửa lại là đủ; cây lộc vừng trước nhà thờ cũng không được chặt vì đó
là cây thiêng, do thế hệ trước để lại bóng mát cho con cháu. Cuộc tranh
luận chưa kết thúc thì ba tôi đột quỵ. Chú Hai không còn sang hỏi ý kiến
ba nữa mà âm thầm tiến hành công việc theo ý chú.

Rồi ba giao cho tôi trách nhiệm phải ngăn
cản các chú xây mới nhà thờ và chặt cây lộc vừng. Tôi thường xuyên phải
về nhà tham dự các buổi họp của họ. Trước đây, họ tôi không bao giờ cho
con gái tham gia, nhưng tôi khác, vì tôi là con gái tộc trưởng. Tôi
mang những lý lẽ của ba ra để trình bày ở họ, nhưng các chú hỏi một câu
làm lòng tôi đau nhói: "Có phải nhà cô nghèo nên sợ phải đóng góp tiền
xây nhà thờ không?". Hôm đó, tôi đi lang thang vì uất ức. Tôi cứ đi như
thế mà không để ý đến một người đang bám theo mình cho đến lúc hắn chặn
đầu tôi và hỏi:
- Này cô, cô có phải cô Nguyên, con gái tộc trưởng họ
Nguyễn.

Tôi nhận ra hắn là tay kỹ sư về chủ thầu
một loạt công trình xây dựng ở làng tôi. Hắn chưa đầy ba mươi, nhưng
trông từng trải và già dặn hơn tuổi.
- Thì sao? - tôi hỏi trống.
Anh
ta nheo cặp mắt ti hí nhìn tôi soi mói rồi đáp:
- Người làng bảo cô
xinh đẹp, thông minh, hôm nay gặp, quả là tin đồn không sai - hắn gật
gù.

Từ hôm đó, hắn theo đuổi tôi. Tôi học xa
nhà, hắn qua giúp mẹ tôi từ việc bổ củi đến xây lại mái bếp và cả những
cái lặt vặt khác. Ba tôi không hài lòng nhưng không nói gì cả vì ba cũng
chẳng giúp mẹ được những việc đó nữa. Nhiều làn, hắn còn mang quà lên
tận trường cho tôi giúp ba mẹ. Phần quà riêng, hắn bảo: "mang quà cho
phòng" để tôi không có lý do từ chối. Hắn còn công khai với họ hàng là
thích tôi mặc dù không dám nói gì với ba mẹ. Vậy là các chú, các cô có
dịp gọi tôi lại mà khuyên: "Tay đó được, mày còn chê gì nữa", "nó làm
nhiều tiền, lấy nó sướng cả đời". Tôi mệt mỏi với những việc của họ mạc,
lại muốn Quyết quên tôi đi nên vài lần tôi nhận lời đi chơi với hắn.
Nhưng Quyết không xa rời tôi. Ngược lại Quyết còn hẹn tôi ra cây lộc
vừng đầu ngõ, nơi hồi bé hai đứa vẫn chơi đùa và hỏi:
- Nguyên, Quyết
biết Nguyên không yêu hắn, Nguyên yêu Quyết, có đúng không? Sao lại
phải dối lòng mình thế cơ chứ?
Quyết nhìn tôi, ánh mắt giận hờn pha
lẫn trách móc. Tôi dửng dưng:
- Quyết đừng yêu Nguyên nữa được không?
Chúng ta không có tương lai.

Từ sau đợt đó, tôi tránh mặt Quyết bởi vì
tôi không thể bỏ đi với Quyết như bà cô đời thứ 7 của tôi đã làm được.

Một ngày, mẹ tôi gọi điện lên báo tin ba
ốm nặng, tôi bỏ học về nhà. Ba phải vào viện cấp cứu, nhưng sau khi được
các bác sĩ chăm sóc, ba đã khá hơn và được điều
trị ngoại trú. Người đưa ba tôi vào viện là Quyết. Quyết đang nghỉ ôn
thi học kỳ ở nhà và thỉnh thoảng vẫn qua nhà tôi hỏi thăm ba mẹ. Sau khi
trấn an ba, tôi mới để ý rằng, bên thờ họ, tiếng máy cưa đang rào rào
chạy, những cành lộc vừng to đã đổ xuống. Cả họ tập trung ở đấy, chú hai
đang chỉ đạo tốp thợ làm việc. Trên bậc thềm cũ rêu phong, tay kỹ sư
tán tỉnh tôi đứng giữa một đám thanh niên - những đứa suýt soát tuổi tôi
và gọi tôi bằng bác. Hắn say sưa trình bày về một kiểu thiết kế mới cho
thờ họ. Tôi chạy đến bên ba:
- Ba ơi, con xin lỗi, con về không kịp
rồi.
Ba tôi cười khắc khổ:
- Không còn gì nữa đâu, con đi đi, ba
biết thằng Quyết nó đang chờ con.
- Ba, còn ba thì sao?
- Ba khỏi
rồi, đi đi con, đời người có những lúc không thể làm lại được đâu, Quyết
là người tốt, con hãy đến với nó, ba đồng ý.

Tôi sang nhà tìm Quyết. Mẹ Quyết bảo chờ
mãi không thấy tôi nên vừa mới lên trường, chắc chưa ra khỏi làng. Tôi
cảm ơn bác rồi tức tốc chạy đi. Tôi chạy nơi con đường đã bị đốn hạ hết
cây lộc vừng, bên dưới đã rải đá chuẩn bị đổ bê tông. Những viên cuội
trồi lên, đâm vào chân tôi đau nhói. Rồi tôi băng qua đường tắt để mong
kịp gặp Quyết. Tôi cứ chạy như thế cho đến lúc nghe tiếng gọi:
-
Nguyên, Nguyên ơi.
Đó là tiếng của Quyết, tràn ngập yêu thương. Tôi
cứ nghĩ là tiếng gọi ấy vọng về từ một miền ký ức tuổi thơ mà tôi đã cố
tình chôn kín cho đến khi thấy Quyết ở ngay trước mặt. Quyết bỏ ba lô,
chạy lại ôm tôi vào lòng. Rồi tôi khóc trên bờ vai anh. Quyết lau nước
mắt cho tôi. Hình như lúc đó, tôi đã khóc bằng cả những giọt nước mắt
của thời bé dại, khi mà ba bế tôi đi nhong nhong, tôi vẫn không dám khóc
nhè, vì mọi người vẫn dọa: "con gái tộc trưởng không được khóc".

--------------------------Chữ kí của Tôi---------------------------

www.thuongmailaw.com

Kênh thông tin Sinh viên Luật HCM U LAW


Thông tin liên lạc:
Website: http://thuongmailaw.com
Phone hand: 016.9927.9927
-----------------------------------------------------------
Sống cần có một tấm lòng cheers affraid

leeGROUP
Admin
Admin

Pet : 1 .Aeanoid
Posts : 520
Join date : 08/03/2010
Age : 27
Đến từ : hcm u law

Xem lý lịch thành viên http://www.thuongmailaw.com

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết