Diễn Đàn Thương mại
Wellcome Forum Thuongmailaw.com
Diễn đàn Sinh viên Luật Thương mại
Trường Đại học Luật Hồ Chí Minh
Khuyến cáo nên dùng trình duyệt Mozilla Firefox 1280x840
Vấn đề Bản Quyền được thuongmailaw.com tôn trọng
Để Xem được bài viết vui lòng Đăng nhập hoặc Đăng kí
Mọi góp ý xin gởi vào Email:
vipclub_toan@yahoo.com
---------------------------------------------------------------------
BQT-Lee
Top posters
leeGROUP (520)
 
nguyenhung (82)
 
bé Út (44)
 
LuXuBu (10)
 
tuquynh (8)
 
Huyen Ga (8)
 
tik (7)
 
mr ! hung (7)
 
Shin262 (6)
 
buoi (5)
 

Keywords

nuoc  trường  sinh  ngan  luat  kinh  dong  cuong  hinh  giang  giao  hiểm  thương  doanh  luan  lich  viet  hàng  phap  lieu  nhan  slide  quoc  nghiep  công  huong  

RSS feeds


Yahoo! 
MSN 
AOL 
Netvibes 
Bloglines 


Social bookmarking

Social bookmarking Digg  Social bookmarking Delicious  Social bookmarking Reddit  Social bookmarking Stumbleupon  Social bookmarking Slashdot  Social bookmarking Furl  Social bookmarking Yahoo  Social bookmarking Google  Social bookmarking Blinklist  Social bookmarking Blogmarks  Social bookmarking Technorati  

Bookmark and share the address of TMK33A on your social bookmarking website

Bookmark and share the address of Diễn Đàn Thương mại on your social bookmarking website

Your ad here !
Affiliates
free forum

Lịch Xem TV
Từ điển Việt Anh
Dictionary:
Enter word:
© lee 2010-Soft download

Poll

Làm áo Diễn đàn Thuongmailaw.com

 
 
 
 
 
 

Xem kết quả

PTC
Link liên kết
Kiếm Tiền Online Việc Làm Online Kiếm Tiền Trên Mạng Make Money Online
quang cao
Thông tin việc làm,tuyển dụng
Quảng Cáo liên kết
Liên kết LOGO


Công ước năm 2007 của ASEAN về chống khủng bố và sự tham gia của VN

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Công ước năm 2007 của ASEAN về chống khủng bố và sự tham gia của VN

Bài gửi by leeGROUP on Sat Apr 03, 2010 8:42 am

CÔNG ƯỚC NĂM 2007 CỦA ASEAN VỀ CHỐNG KHỦNG BỐ
VÀ SỰ THAM GIA CỦA VIỆT NAM

Nguyễn Duy Chiến
Vụ trưởng, Ủy ban Biên giới quốc gia, Bộ Ngoại giao
Bài đăng trên Tạp chí Nghiên cứu lập pháp tháng 4/2009


Toàn văn (tiếng Anh) Công ước năm 2007 của ASEAN về chống khủng bố: http://www.aseansec.org/19250.htm

Trước tình hình nạn khủng bố tiếp tục gia tăng, trở thành một mối đe dọa và thách thức lớn đối với an ninh và sự phát triển của mỗi quốc gia, các nước thành viên ASEAN tiếp tục đẩy mạnh các nỗ lực hợp tác nhằm đối phó có hiệu quả hơn đối với mối đe dọa và thách thức này. Vào tháng 1/2007 các nước thành viên ASEAN đã cùng nhau ký Công ước của ASEAN về Chống khủng bố, tạo một khuôn khổ pháp lý vững chắc để điều chỉnh các hoạt động hợp tác của các nước ASEAN trong một lĩnh vực không chỉ mang tính thời sự cao mà thực sự ảnh hưởng rất nhiều đến an ninh của toàn thể cộng đồng quốc tế nói chung và khu vực Đông Nam Á nói riêng.

1. Quá trình thương lượng Công ước của ASEAN về Chống khủng bố

Hội nghị cấp cao ASEAN lần thứ 10 (2004) thông qua Chương trình hành động Viên Chăn, trong đó các nước thành viên ASEAN cam kết tăng cường nỗ lực hướng tới xây dựng một Công ước của ASEAN về chống khủng bố. Triển khai chủ trương này, Tuyên bố chung của Hội nghị Ngoại trưởng ASEAN lần thứ 5 về tội phạm xuyên quốc gia (tổ chức tại Hà Nội ngày 29/11/2005) nhấn mạnh tầm quan trọng của việc xây dựng Công ước về chống khủng bố và kêu gọi các cơ quan hữu quan của các nước thành viên hợp tác chặt chẽ để lập Nhóm soạn thảo Công ước. Trong năm 2006, quá trình thương lượng về dự thảo Công ước giữa các nước thành viên được đẩy mạnh với một loạt các cuộc họp ở cấp Nhóm chuyên viên hỗn hợp về soạn thảo Công ước (Joint Experts Working Group) và cấp Trưởng Nhóm viên chức cao cấp ASEAN (Senior Official Meeting ASEAN - SOM) (1).

Cuộc họp lần thứ 1 của Nhóm chuyên viên hỗn hợp (tiến hành tại Manila, Philippines từ 10 đến 12/10/2006) đã thảo luận và thông qua các Quy định tham chiếu gồm 5 điểm xác định công việc, mục tiêu của việc xây dựng Công ước ASEAN về Chống khủng bố, phạm vi và mức độ hợp tác cũng như tính chất của văn kiện và các thủ tục ký kết. Cuộc họp cũng thống nhất các phương châm chỉ đạo quá trình xây dựng Công ước, trong đó ba phương châm chính là Công ước sẽ được xây dựng trên cơ sở tôn trọng các nguyên tắc hiện hành của pháp luật quốc tế, Hiến chương Liên hiệp quốc (LHQ), hệ thống các Công ước và Nghị định thư đa phương hiện hành về chống khủng bố được đàm phán và ký kết trong khuôn khổ của LHQ và một số tổ chức chuyên môn của LHQ; trong quá trình xây dựng Công ước của ASEAN về chống khủng bố cần tính đến Tuyên bố ASEAN năm 2001 về chống khủng bố; và tính đến tình hình hợp tác và các hoàn cảnh cụ thể trong khu vực nói chung và của mỗi thành viên ASEAN nói riêng.

Cuộc họp lần 2 của Nhóm chuyên viên hỗn hợp được tổ chức tại Bali (Indonesia) từ ngày 13 đến 15/11/2006. Ngoài đại diện của 10 nước thành viên ASEAN, một số viên chức của Ban Thư ký ASEAN và chuyên gia của Văn phòng LHQ về Phòng, Chống tội phạm ma túy và tội phạm (UNODC) cũng tham dự họp. Đại diện các nước thành viên đã tiến hành thương lượng trên cơ sở bản dự thảo do Indonesia và Philippines chuẩn bị. Cuộc họp thống nhất phạm vi điều chỉnh của Công ước ASEAN về chống khủng bố gồm các tội phạm theo các Công ước và Nghị định thư đa phương hiện hành về chống khủng bố; Công ước sẽ tạo khuôn khổ pháp lý cho hợp tác khu vực trong việc ngăn ngừa và trừng trị tội khủng bố và tăng cường hợp tác giữa các cơ quan thực thi pháp luật của các nước thành viên ASEAN trong lĩnh vực này.

Tại Cuộc họp ASEAN SOM ở Cebu (Philippines) vào tháng 12/2006, ASEAN SOM đã thông qua toàn văn dự thảo Công ước với 23 điều khoản và quyết định trình Hội nghị cấp cao ASEAN lần thứ 12. Ngày 13/1/2007 nhân dịp tham dự Hội nghị cấp cao ASEAN lần thứ 12 tại Cebu (Philippines), Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cùng Tổng thống Indonesia, Quốc vương Brunei và Thủ tướng của 7 nước thành viên ASEAN khác đã long trọng ký Công ước của ASEAN về Chống khủng bố.


2. Nội dung cơ bản của Công ước của ASEAN về Chống khủng bố

Công ước ASEAN về Chống khủng bố gồm phần nói đầu và 23 điều khoản, trong đó 19 điều liên quan nội dung và 4 điều liên quan các thủ tục có hiệu lực, bổ sung, rút khỏi Công ước và đăng ký tại LHQ.

a. Mục đích, nguyên tắc và phạm vi hợp tác theo Công ước

Điều I của Công ước quy định mục đích của việc ký kết Công ước là tạo nên một khuôn khổ cho việc hợp tác khu vực nhằm ngăn ngừa, đấu tranh và trừng trị khủng bố dưới mọi hình thức và tăng cường sự hợp tác giữa các cơ quan thực thi pháp luật cũng như các cơ quan khác của các nước thành viên ASEAN trong đấu tranh chống khủng bố. Về các nguyên tắc hợp tác, Công ước nhấn mạnh các nước ký kết sẽ thực hiện các nghĩa vụ theo Công ước phù hợp các nguyên tắc bình đẳng chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ và không can thiệp vào công việc nội bộ của các nước ký kết khác (2). Đồng thời Công ước cũng dành một điều riêng khẳng định không nước ký kết nào có thể thực hiện trên lãnh thổ nước ký kết khác quyền tài phán hoặc các chức năng thuộc thẩm quyền của các cơ quan hữu quan của quốc gia đó (3).

Phạm vi hợp tác theo Công ước khá toàn diện, bao gồm việc áp dụng các biện pháp cần thiết để ngăn ngừa các hành vi khủng bố (kể cả cảnh báo sớm cho các nước khác qua trao đổi thông tin); ngăn ngừa không để những kẻ tài trợ cho khủng bố, lập kế hoạch, hỗ trợ và và thực hiện các hành vi khủng bố sử dụng lãnh thổ nước mình để chống lại các nước khác hoặc công dân các nước khác; ngăn ngừa và trừng trị việc tài trợ cho khủng bố; ngăn chặn việc di chuyển của bọn khủng bố qua kiểm soát biên giới có hiệu quả và kiểm soát việc cấp giấy tờ căn cước, đi lại; thúc đẩy xây dựng năng lực thông qua đào tạo và hợp tác kỹ thuật; nâng cao nhận thức và sự tham gia của công chúng vào các nỗ lực chống khủng bố; tăng cường hợp tác xuyên biên giới; tăng cường trao đổi và chia sẻ các thông tin tình báo; tăng cường hợp tác hiện hành theo hướng xây dựng cơ sở dữ liệu khu vực trong khuôn khổ các cơ quan của ASEAN; tăng cường khả năng và tính sẵn sàng ứng phó khủng bố hóa học, sinh học, hạt nhân, khủng bố mạng và các hình thức khủng bố mới; nghiên cứu và phát triển các biện pháp chống khủng bố; khuyến khích sử dụng các thiết bị hội nghị trực tuyến cho các phiên xét xử trong những trường hợp thích hợp và bảo đảm rằng những kẻ tham gia tài trợ, lập kế hoạch, chuẩn bị hoặc thực hiện các hành vi khủng bố hoặc hỗ trợ khủng bố phải bị xét xử.

b. Các tội khủng bố thuộc phạm vi điều chỉnh của Công ước

Điều II nêu rõ tất cả các tội phạm khủng bố đã được xác định trong 14 Công ước và Nghị định thư đa phương liên quan về chống khủng bố sẽ là tội bị trừng trị theo Công ước ASEAN về Chống khủng bố. Các Công ước, Nghị định thư đa phương đó gồm Công ước La Haye 1970 về trừng trị việc chiếm giữ tàu bay bất hợp pháp, Công ước Montreal 1971 về trừng trị các hành vi phi pháp chống lại an toàn của hàng không dân dụng, Công ước Nữu ước 1971 về ngăn ngừa và trừng trị các tội ác chống lại những người được hưởng sự bảo hộ quốc tế, Công ước New York 1979 về bắt cóc con tin, Công ước Rome 1988 về việc trừng trị các hành vi phi pháp chống lại an toàn hàng hải, Công ước New York 1997 về trừng trị khủng bố bằng bom, Công ước New York 2005 về trừng trị các hành vi khủng bố bằng hạt nhân v.v...

Cho đến nay, do các lý do khác nhau, chưa có nước thành viên ASEAN nào tham gia đầy đủ các văn kiện pháp lý đa phương nói trên về chống khủng bố (4). Phù hợp với Công ước Viên 1969 về Luật ký kết các điều ước quốc tế giữa các quốc gia, các nước ASEAN chỉ có trách nhiệm thực hiện các nghĩa vụ theo các văn kiện pháp lý mà họ tham gia và họ không thể bị ràng buộc bởi các cam kết trong các Công ước, Nghị định thư mà họ chưa phải là thành viên. Tính đến tình hình thực tế của khu vực và căn cứ vào các nguyên tắc cơ bản của pháp luật quốc tế, Công ước ASEAN về Chống khủng bố có thêm một quy định là nếu các nước ASEAN chưa phải là thành viên của một Công ước, Nghị định thư đa phương nào đó về chống khủng bố thì khi nộp văn kiện phê chuẩn hoặc phê duyệt Công ước ASEAN về Chống khủng bố họ được quyền tuyên bố không áp dụng Công ước, Nghị định thư đó và tuyên bố như vậy sẽ hết hiệu lực khi nước ASEAN đó gia nhập các Công ước, Nghị định thư đa phương liên quan (5).

c. Quyền tài phán quốc gia và nghĩa vụ dẫn độ

Về quyền tài phán quốc gia, Công ước của ASEAN về Chống khủng bố quy định rõ các nước thành viên ASEAN sẽ có các biện pháp cần thiết để thực hiện quyền tài phán của mình trong 3 trường hợp sau đây: khi tội phạm khủng bố xảy ra trên lãnh thổ nước đó; hoặc khi tội phạm khủng bố xảy ra trên máy bay mang cờ nước đó, trên tàu thủy đăng ký theo luật nước đó (hai trường hợp này vận dụng nguyên tắc lãnh thổ); hoặc khi tội phạm do công dân của nước đó thực hiện (trường hợp này vận dụng nguyên tắc quốc tịch).

Ngoài các trường hợp trên ra, các nước thành viên ASEAN cũng có thể thực hiện quyền tài phán của mình trong 4 trường hợp khác, cụ thể là:

* Khi tội phạm khủng bố nhằm chống lại công dân nước đó (không phụ thuộc vào việc tội phạm xảy ở trên lãnh thổ nước mình hay lãnh thổ nước thành viên ASEAN khác); hoặc
* Khi tội phạm khủng bố nhằm chống lại các cơ sở của Nhà nước, Chính phủ nước đó ở nước ngoài, kể cả các Đại sứ quán, cơ quan lãnh sự hoặc các cơ quan khác của nước đó; hoặc:
* Khi tội phạm khủng bố mưu toan buộc nước đó phải thực hiện hoặc không thực hiện những hành động nhất định; hoặc tội phạm khủng bố do người không có quốc tịch nhưng thường trú ở nước đó thực hiện.


Về bảo đảm chính sách nhất quán trong chống khủng bố, các quy định liên quan của Công ước khẳng định các tội phạm khủng bố được tiến hành nhằm buộc Chính phủ hoặc tổ chức quốc tế phải thực hiện hoặc không thực hiện những hành vi nhất định thì không thể biện minh cho các tội phạm đó vì lý do chính trị, triết học, tư tưởng, chủng tộc, tôn giao hoặc lý do khác. Quy định này phản ánh quan điểm và lập trường nhất quán của các nước thành viên phong trào không liên kết nói chung và các nước thành viên ASEAN nói riêng trong vấn đề chống khủng bố. Tại các diễn đàn quốc tế, đại diện các nước thành viên ASEAN và các nước không liên kết khác kiên quyết chống lại chính sách hai mặt của các thế lực phản động trong vấn đề chống khủng bố, mưu toan gán nhãn hiệu khủng bố cho các hoạt động đấu tranh chính nghĩa của các dân tộc nhằm giành và bảo vệ độc lập của mình, nhưng lại che chở, dung túng cho hoạt động khủng bố của bọn khủng bố.

Về vấn đề dẫn độ khủng bố, Công ước yêu cầu nếu nước ký kết không truy cứu trách nhiệm hình sự của kẻ khủng bố đang có mặt trên lãnh thổ nước mình thì nước ký kết đó có nghĩa vụ dẫn độ kẻ khủng bố cho các nước ký kết khác. Nếu giữa các nước ASEAN liên quan đã có Hiệp định về dẫn độ thì các tội phạm theo Công ước ASEAN về Chống khủng bố mặc nhiên được hiểu là các tội phạm dẫn độ theo Hiệp định về dẫn độ. Nếu giữa các nước ASEAN liên quan chưa có Hiệp định dẫn độ thì khi ký kết các Hiệp định dẫn độ các nước có nghĩa vụ đưa các tội danh khủng bố vào phạm vi điều chỉnh của Hiệp định dẫn độ. Công ước cũng nhấn mạnh yêu cầu dẫn độ hoặc yêu cầu về tương trợ tư pháp sẽ không thể bị từ chối vì lý do chính trị.

d. Các thủ tục liên quan thực hiện Công ước

Công ước quy định các nước sẽ chỉ định một cơ quan trung ương hoặc cơ chế thích hợp để phối hợp với nhau trong quá trình thực hiện các quy định của Công ước. Các nước có nghĩa vụ bảo đảm bí mật các tài liệu và thông tin nhận được trong quá trình hợp tác. Các tài liệu và thông tin như vậy chỉ có thể chuyển giao cho nước thứ ba khi có sự đồng ý trước bằng văn bản của nước cung cấp tài liệu hoặc thông tin.

Về thủ tục giải quyết các tranh chấp liên quan đến việc giải thích và thực hiện Công ước, Điều XIX khẳng định các tranh chấp như vậy sẽ được giải quyết thân thiện thông qua trao đổi ý kiến và thương lượng giữa các bên hoặc bằng các biện pháp giải quyết hòa bình khác theo sự thỏa thuận giữa các bên. Lời văn của Công ước không nói cụ thể, song tinh thần và ý tưởng là trong trường hợp các thành viên ASEAN có tranh chấp và việc trao đổi ý kiến, thương lượng không giải quyết được tranh chấp thì các bên liên quan có thể thỏa thuận nhờ cậy vai trò môi giới, trung gian và hòa giải của các bên thứ ba hoặc cao hơn là thỏa thuận giải quyết các tranh chấp qua thủ tục trọng tài hoặc các tòa án quốc tế. Biện pháp giải quyết sẽ rất linh hoạt, song điều then chốt là biện pháp đó phải được các bên tranh chấp cùng nhau thỏa thuận, không bên nào bị ép buộc phải chấp nhận biện pháp giải quyết mà họ không muốn.


3. Nhu cầu sớm đưa Công ước của ASEAN về chống khủng bố vào cuộc sống

a. Tham gia của Việt Nam trong quá trình xây dựng Công ước

Căn cứ vào quan điểm nhất quán chống khủng bố của Nhà nước Việt Nam, đại diện Việt Nam gồm chuyên gia của Bộ Ngoại giao, Bộ Tư pháp và Bộ Công an đã tích cực tham gia và có nhiều đóng góp thực chất trong quá trình thương lượng dự thảo Công ước của ASEAN về Chống khủng bố. Đối với phạm vi điều chỉnh của Công ước, xuất phát từ thực tế là LHQ và các tổ chức chuyên môn của LHQ như IMO, ICAO đã thông qua một loạt các Công ước, Nghị định thư liên quan hợp tác chống khủng bố, do đó Việt Nam chủ trương việc xây dựng văn bản pháp lý khu vực của ASEAN cần thừa kế và phát huy được những kinh nghiệm của các tổ chức quốc tế liên quan và và các quy định của các văn bản pháp lý đa phương hiện hành. Về vấn đề định nghĩa khủng bố, chúng ta cũng cho rằng xét từ góc độ pháp lý, việc có được một định nghĩa khủng bố trong dự thảo Công ước là một điều rất cần thiết và quan trọng. Tuy nhiên kinh nghiệm đàm phán cho thấy, để có được một sự đồng thuận trong vấn đề này là một việc rất khó và cũng chưa biết bao giờ thì các nước có thể thống nhất được. Vấn đề này cũng đã được trao đổi không ít lần tại các diễn đàn của LHQ, nhưng cho đến nay bế tắc vẫn chưa được khai thông. Nội luật của các nước thành viên ASEAN về vấn đề này cũng còn khác nhau, có nước có định nghĩa khủng bố, nhưng có nước không định nghĩa. Do đó, trong quá trình thương lượng dự thảo Công ước của ASEAN về Chống khủng bố, chúng ta đã trao đổi và thống nhất với các nước khác về cách tiếp cận linh hoạt là Công ước của ASEAN không có định nghĩa về tội khủng bố, mà viện dẫn đến các tội danh đã được xác định trong các Công ước và Nghị định thư đa phương hiện hành về chống khủng bố; sau này tùy tiến triển của tình hình các nước sẽ cùng nhau xem xét và thỏa thuận về việc bổ sung định nghĩa khủng bố.

Tháng 12/2007, khi ASEAN SOM xem xét lần cuối để thông qua dự thảo Công ước, Đoàn Việt Nam thấy còn có một vài điểm trong dự thảo chưa thực sự như mong muốn, cần được hoàn thiện thêm và đề nghị giao Nhóm chuyên gia rà soát, xem xét và hoàn chỉnh dự thảo. ASEAN SOM đồng ý với đề xuất của Đoàn Việt Nam và cuộc họp ngoài kế hoạch cấp chuyên viên đã hoàn thiện thêm nhiều quy định của dự thảo. Ví dụ về thủ tục có hiệu lực của Công ước, dự thảo nói rằng Công ước sẽ có hiệu lực vào ngày thứ 30 sau khi văn kiện phê chuẩn hoặc phê duyệt thứ 6 được lưu chiểu với Ban Thư ký, và đối với những nước nộp văn kiện phê chuẩn, phê duyệt sau khi Công ước đã có hiệu lực thì Công ước sẽ có hiệu lực vào ngày nước đó nộp văn kiện phê chuẩn hoặc phê duyệt. Đoàn Việt Nam thấy rằng một khả năng có thể xảy ra là có nước (hoặc một số nước) sẽ nộp văn kiện phê chuẩn hoặc phê duyệt của họ sau khi văn kiện phê chuẩn hoặc phê duyệt thứ 6 đã nộp, nhưng trước thời điểm Công ước bắt đầu có hiệu lực. Vậy Công ước sẽ có hiệu lực đối với những nước đó vào lúc nào? Điều này dự thảo Công ước còn để ngỏ, nếu không khắc phục điểm này thì có khả năng tạo nên tranh chấp pháp lý khi giải thích và áp dụng Công ước trong tương lai. Nhằm khắc phục lỗ hổng pháp lý này, Đoàn Việt Nam đề nghị bổ sung thêm một khoản nữa vào dự thảo và cuối cùng các nước ASEAN đã nhất trí bổ sung thêm một khoản mới vào Điều XXI (khoản 2) nêu rõ, đối với những trường hợp như vậy, Công ước sẽ có hiệu lực đúng vào ngày Công ước bắt đầu có hiệu lực.

b. Khẩn trương hoàn thành thủ tục phê chuẩn Công ước

Trước khi Công ước của ASEAN về Chống khủng bố ra đời, các cam kết của khối ASEAN trong lĩnh vực này ở cấp độ khu vực chủ yếu là cam kết chính trị và được nêu trong Tuyên bố năm 2001 về chống khủng bố và các văn kiện chính trị khác của ASEAN cũng như các Tuyên bố về chống khủng bố giữa ASEAN và một số đối tác như Mỹ, Úc, Ấn Độ, Pakistan. Vì thế, dư luận khu vực và dư luân quốc tế đều nhất trí cho rằng việc xây dựng Công ước của ASEAN về Chống khủng bố là một bước ngoặt quan trọng trong nỗ lực chung của các nước ASEAN nhằm ngăn ngừa và trừng trị tội khủng bố. Yêu cầu đặt ra hiện nay là các nước ASEAN khẩn trương hoàn thành các thủ tục pháp lý nội bộ của mình (phê chuẩn hoặc phê duyệt) để các quy định của Công ước sớm đi vào cuộc sống. Tháng 10/2007 Singapore đã phê chuẩn Công ước, và tháng 3/2008 Thái Lan cũng đã hoàn thành thủ tục pháp lý của mình, còn các nước ASEAN khác đang trong quá trình chuẩn bị. Ở Việt Nam, theo thông tin được biết, tình hình chuẩn bị các thủ tục nội bộ của Việt Nam để Công ước có hiệu lực vẫn đang dừng lại ở cấp bộ, ngành.

Cũng như nhiều nước khác trên thế giới, việc Nhà nước Việt Nam tham gia ký kết, gia nhập một điều ước quốc tế thường được quyết định bởi hai điều kiện then chốt:

* Một là, Nhà nước Việt Nam có đủ khả năng thực hiện các cam kết, các quyền và nghĩa vụ theo điều ước quốc tế đó - điều kiện “đủ” - và
* Hai là, Nhà nước Việt Nam có nhu cầu áp dụng điều ước quốc tế đó để thúc đẩy việc hợp tác quốc tế trong lĩnh vực mà Việt Nam quan tâm - điều kiện “cần”.


Về khả năng thực hiện các cam kết trong Công ước: Các nguyên tắc hợp tác và các quy định nêu trong Công ước hoàn toàn phù hợp các nguyên tắc pháp luật, chủ trương và chính sách đối ngoại của Nhà nước Việt Nam. Các quyền và nghĩa vụ theo Công ước của ASEAN về Chống khủng bố cũng tương tự như quyền và nghĩa vụ quy định trong các Công ước, Nghị định thư đa phương về chống khủng bố mà Việt Nam đã tham gia. Việc tham gia Công ước cũng không tạo thêm gánh nặng về nghĩa vụ tài chính đối với Việt Nam. Trước khi trình Thủ tướng Chính phủ kiến nghị ký Công ước, các bộ, ngành hữu quan đã nghiên cứu kỹ lưỡng và thống nhất là Nhà nước Việt Nam có đủ khả năng gánh vác các nghĩa vụ và quyền hạn theo Công ước và cũng chính trên cơ sở như vậy, Chính phủ mới quyết định ký Công ước và đã giao các bộ, ngành hữu quan triển khai các thủ tục pháp lý liên quan để Công ước có hiệu lực.

Về nhu cầu vận dụng Công ước: Thời gian qua đã xảy ra một số vụ khủng bố nhằm chống lại Nhà nước Việt Nam, đặc biệt là chống lại các cơ quan đại diện ngoại giao của Việt Nam ở nước ngoài, kể cả các cơ quan đại diện ngoại giao Việt Nam đóng tại thủ đô một số nước ASEAN. Việt Nam đã yêu cầu các nước liên quan xử lý thỏa đáng các vụ khủng bố đó qua việc nghiêm trị các kẻ khủng bố liên quan hoặc trao bọn khủng bố để các cơ quan pháp luật của Việt Nam xét xử. Một điều đáng tiếc là không phải lúc nào tòa án nước sở tại cũng xét xử thỏa đáng các vụ khủng bố chống lại Nhà nước Việt Nam, cơ quan đại diện ngoại giao của Việt Nam ở nước ngoài. Khi Việt Nam đề nghị các nước hữu quan dẫn độ bọn khủng bố chống lại Nhà nước Việt Nam, cơ quan đại diện ngoại giao của Việt Nam để tòa án Việt Nam xét xử thì yêu cầu của Việt Nam lại không được đáp ứng thỏa đáng với lý do hoặc là quy định về tội danh khủng bố của Việt Nam còn chưa chặt chẽ, có thể bị chính trị hóa, hoặc là do Việt Nam và nước hữu quan chưa ký kết các Hiệp định về dẫn độ nên chưa có cơ sở pháp lý để dẫn độ cho Việt Nam. Ở cấp độ khu vực, các nước ASEAN đã cùng nhau ký Hiệp định về Tương trợ tư pháp trong các vấn đề hình sự, nhưng bản thân Hiệp định này cũng chưa có các quy định về vấn đề dẫn độ (6). Trước thực tế như vậy, việc Công ước của ASEAN về Chống khủng bố có hiệu lực sẽ đem lại cho các cơ quan hữu quan của Việt Nam một cơ sở pháp lý cần thiết để yêu cầu các nước liên quan xét xử nghiêm minh hoặc dẫn độ bọn khủng bố để Việt Nam xét xử. Đồng thời, sau khi Công ước có hiệu lực, trong đàm phán với các nước ASEAN hữu quan về các Hiệp định song phương về dẫn độ, Việt Nam có quyền yêu cầu đưa các tội khủng bố vào danh mục các tội sẽ phải dẫn độ. Các bên hữu quan không có lý do từ chối vì nghĩa vụ đó đã được thể hiện trong khoản 2 Điều XIII của Công ước ASEAN về Chống khủng bố.

Có thể có ý kiến lý giải rằng, không riêng gì Việt Nam mà một số nước ASEAN khác cũng chưa phê chuẩn, phê duyệt Công ước. Đó là sự thực không thể không thừa nhận. Tuy nhiên ở đây chúng ta cần phải làm rõ một điều là nhu cầu của các nước ASEAN khác trong việc vận dụng các quy định của Công ước ASEAN về Chống khủng bố có phần khác Việt Nam: thời gian qua ở một số nước ASEAN có xảy ra một số vụ khủng bố và thiệt hại về người cũng rất lớn, nhưng trong các vụ khủng bố đó thủ phạm thường là công dân của nước nơi xảy ra khủng bố và thủ phạm cư trú ngay trên lãnh thổ của các nước đó. Trong các vụ việc như vậy, không nảy sinh yêu cầu dẫn độ thủ phạm các vụ khủng bố, không nảy sinh vấn đề hợp tác để xử lý và cũng không nảy sinh các phức tạp trong xử lý vấn đề dẫn độ. Đối với các nước đó, nhu cầu vận dụng Công ước của ASEAN để xử lý vụ việc không thật bức bách như các vụ việc khủng bố chống lại Nhà nước Việt Nam, cơ quan đại diện của Việt Nam ở nước ngoài. Một khi nhu cầu không mang tính cấp bách, các cơ quan chức năng của các nước liên quan vừa chuẩn bị vừa nghe ngóng. Nếu các nước có quan tâm nhiều chưa phê chuẩn, phê duyệt thì việc xem xét của họ cũng sẽ từ từ, còn nếu nhiều nước ký kết phê chuẩn, phê duyệt thì họ sẽ đẩy nhanh thủ tục của mình. Điều này cũng đã được thể hiện rất rõ trong thực tiễn quốc tế cũng như thực tiễn ASEAN mà minh chứng sinh động nhất là quá trình phê chuẩn Hiến chương ASEAN trong năm 2008. Cuối năm 2007, khi bản Hiến chương ASEAN vừa được ký, đại diện của nước thành viên X nói rằng nước đó sẽ không phê chuẩn Hiến chương nếu nước thành viên Y không thực hiện các biện pháp cần thiết cải thiện tình hình nội bộ ở nước Y. Ý kiến đó ở mức độ nhất định có gây tâm lý bi quan về triển vọng của việc Hiến chương ASEAN có hiệu lực sớm. Nhưng diễn biến sau đó cho thấy, sau khi Hiến chương được một số nước thành viên ASEAN phê chuẩn, các cơ quan có thẩm quyền của nước X nói trên đã khẩn trương phê chuẩn Hiến chương (họ cũng không chờ việc thực hiện điều kiện mà họ đã nêu ra trước đó) và kết quả là cả 10 thành viên ASEAN đều đã phê chuẩn bản Hiến chương trong vòng 01 năm.

Ý nghĩa của việc Việt Nam sớm phê chuẩn Công ước ASEAN về chống khủng bố:

Trong bối cảnh như đã trình bày trên đây, việc Nhà nước Việt Nam sớm phê chuẩn hoặc phê duyệt Công ước không chỉ đáp ứng các nhu cầu của Việt Nam, mà còn có ý nghĩa tạo thêm xung lực để thúc đẩy các nước thành viên ASEAN còn lại triển khai việc phê chuẩn hoặc phê duyệt Công ước. Một điểm thuận của Công ước ASEAN về chống khủng bố là Công ước không đòi hỏi phải có đủ 10 nước phê chuẩn hoặc phê duyệt mới có hiệu lực. Sau khi Việt Nam phê chuẩn hoặc phê duyệt Công ước, trong hoạt động tại các cơ chế liên quan của ASEAN, Việt Nam sẽ có cơ sở để trao đổi ý kiến thúc đẩy các nước khác phê chuẩn hoặc phê duyệt Công ước.

Theo quy định của Công ước, các nước thành viên ASEAN được quyền lựa chọn hoặc là thủ tục phê chuẩn (ratification) hoặc là thủ tục phê duyệt (approval) (7). Vậy Việt Nam cần chọn thủ tục nào cho thỏa đáng? Phù hợp với các quy định pháp lý của Việt Nam, Công ước này cũng có thể trình lên để Chính phủ Việt Nam phê duyệt. Tuy nhiên xét tính chất và tầm quan trọng của Công ước cũng như thực tiễn ký kết điều ước quốc tế của Việt Nam lâu nay, việc Chủ tịch nước phê chuẩn sẽ thỏa đáng hơn là Chính phủ phê duyệt. Như vậy, cho đến nay điều kiện đã thật sự chín muồi để các bộ, ngành hữu quan khẩn trương kiến nghị Chính phủ trình Chủ tịch nước phê chuẩn Công ước ASEAN về Chống khủng bố nhằm sớm đưa các quy định của Công ước đi vào cuộc sống./.

=============================

CHÚ THÍCH

(1) Trong cơ cấu hiện hành của ASEAN hiện nay Trưởng SOM của các nước thường là Thứ trưởng Ngoại giao (Căm-pu-chia, Malaysia, Thái Lan, Singapore, Philippines) hoặc Trợ lý Bộ trưởng Ngoại giao (Việt Nam, Lào) hoặc Tổng Vụ trưởng (Indonesia, Myanmar) .

(2) Điều III của Công ước.

(3) Điều IV của Công ước quy định “Không có quy định nào trong Công ước này cho phép một Bên ký kết thực hiện ở trên lãnh thổ của Bên ký kết khác quyền tài phán hoặc các chức năng mà nội luật của Bên ký kết đó hoàn toàn dành cho các cơ quan có thẩm quyền của mình”.

(4) Hiện nay Việt Nam đã tham gia 8 văn kiện pháp lý đa phương về chống khủng bố và đang trong quá trình hoàn tất các thủ tục gia nhập Công ước về Chống bắt cóc con tin và Công ước Chống khủng bố bằng bom; cả Malaysia và Thái Lan đều đã tham gia 9 Công ước và Nghị định thư đa phương về chống khủng bố.

(5) Khoản 2 Điều II.

(6) Hiệp định của ASEAN về Tương trợ tư pháp trong các vấn đề pháp hình sự được ký tại Kuala Lumpur ngày 29/11/2004.

--------------------------Chữ kí của Tôi---------------------------

www.thuongmailaw.com

Kênh thông tin Sinh viên Luật HCM U LAW


Thông tin liên lạc:
Website: http://thuongmailaw.com
Phone hand: 016.9927.9927
-----------------------------------------------------------
Sống cần có một tấm lòng cheers affraid

leeGROUP
Admin
Admin

Pet : 1 .Aeanoid
Posts : 520
Join date : 08/03/2010
Age : 27
Đến từ : hcm u law

Xem lý lịch thành viên http://www.thuongmailaw.com

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết